Bùi
Thị Hiếu NGOC Trại Cùi VAN MON
Monday,
September 17, 2007
Lời
ngỏ
“Tôi là một
người phong, một người phong với nhiều
nỗi đau về thể xác và linh hồn. Tôi đau
đớn mỗi khi trùng Hansen cấu xé da thịt tôi, phá
hoại cơ thể tôi về h́nh hài, làn da và vóc dáng.
Tôi đau đớn, giằng xé đến quằn
quại trong tâm hồn, khi có những ai đó - những
người xung quanh tôi hắt hủi, xa lánh khinh dể và
chửi rủa.
Cả con người tôi như ch́m trong biển sâu
của nhục nhă, đau khổ và tủi nhục. Tôi
chỉ biết khóc thầm và tự thấy phận ḿnh
quá hẩm hiu và tội lỗi. Tôi phải làm ǵ? làm ǵ
đây?”
Đây là lời tâm sự, lời trái tim đau khổ
của một người phong đang nói với tôi,
với các bạn. Các bạn sẽ nghĩ ǵ và hiểu ǵ
về những người phong và cảnh ngộ của
họ?
Có khi nào bạn tự hỏi khi ḿnh ở trong hoàn
cảnh của họ, bị xa lánh, bị hắt hủi và
bị bỏ rơi bởi xă hội. Bạn sẽ nghĩ
ǵ?
Vậy: nếu bạn được trời phú cho
những món quà tuyệt diệu mà người khác xung
quanh bạn không có. Xin bạn hăy chia sẻ cho họ.
“Mỗi người đều được Thượng
Đế ban cho một món quà riêng biệt, và cuộc
sống chỉ có ư nghĩa, khi mọi người hăy chia
sẻ món quà ấy với những người xung quanh”.
Xin hăy đến và chia sẻ t́nh yêu nơi các bạn cho
người phong để họ sẽ không bao giờ
phải cô đơn.
Bùi Thi Hiếu
Ngọc
Tiếng
chuông ấy
Ở làng phong Văn
Môn quê tôi có một ngôi chùa được xây dựng năm
1997. Ngôi chùa rất khang trang, sạch đẹp và uy nghi.
Đối với những người theo đạo
phật, ngôi chùa là nơi họ có thể tĩnh lặng,
suy nghĩ và làm điều thiện. Đến với nhà
chùa nơi linh thiêng cũng là đến với nơi
tốt đẹp, gọn gàng nhất trong tâm hồn
mỗi con người, từ bỏ điều ác, làm
điều nhân đức và cũng là nơi để
con người được sống một cuộc
sống tốt đẹp dù chỉ trong giây lát nhưng nó
đẹp và tôn quư khác xa với cuộc sống hàng ngày
sôi động và đầy lo toan.
Trong chùa có một “bà từ” mà chúng tôi hay gọi,
sống ở đó đă từ lâu. Cuộc sống và
việc làm của bà là một tấm gương sáng
để chúng ta noi theo.
Bà Phạm Thị Mùi sinh năm 1942 quê ở Quỳnh
Phụ Thái B́nh. Tuy bề ngoài bà là người rất khó
tính và trầm mặc nhưng bên trong bà lại là một
con người biết cảm thông, hy sinh và rất có trách
nhiệm. Sống ở quê và đă lập gia đ́nh
với một thanh niên cùng xóm, bà sống rất hạnh
phúc và có lẽ đối với bà đó là những
khoảng khắc đáng nhớ nhất cuộc đời.
Bà sinh được 3 người con trai, ai cũng
rất khôi ngô tuấn tú và cũng rất chăm làm nhưng
có lẽ không ai trong cuộc đời này lại
được hưởng toàn hạnh phúc và sự sung sướng
cả. Và trường hợp của bà Mùi cũng không
phải là một ngoại lệ. Bà không may mắc
phải bệnh phong, một căn bệnh mà ai ai cũng
phải sợ. Nhưng biết làm sao được khi
đôi bàn tay ngày càng mất cảm giác, nó cứ tê tê
dại dại và không chịu sự sai khiến của bà.
Cộng thêm nữa là sự ngứa ngáy, lở loét
cứ đeo bám bà khiến cho bà càng lúc càng thấy
sợ hăi, lo lắng. Biết ḿnh đă mắc phải căn
bệnh nan y khó chữa, bà lẳng lặng từ bỏ
gia đ́nh, chồng con ra đi.
Nghe nói ở Vũ Thư có một làng dành cho những người
phong cùi bị xă hội xa lánh bà đă tới đó và
xin nhập viện.
Vào những năm 1970, số lượng bệnh phong
rất nhiều mà không có ai chăm sóc nên bà đă t́nh
nguyện làm hộ lư, chuyên cần giúp đỡ
những người phong về sinh hoạt, ăn uống…
bà cười bảo: “Tôi rất thương những người
phong v́ tôi cũng là người phong. Tôi t́nh nguyện làm
việc này không v́ mục đích hay lư do nào cả mà
chỉ bởi v́ tôi hơn họ là tôi c̣n nguyên vẹn
đôi bàn tay, bàn chân, tuy có tê dại một chút nhưng
nó c̣n làm được khối việc”.
Vậy là hàng ngày bà cần mẫn giúp đỡ từng
bệnh nhân nặng trong việc ăn uống, giặt dũ
quần áo, tắm giặt cho họ. Ở người
phụ nữ ấy ta cảm nhận được
một điều là: bà Mùi đă biết vượt lên
số phận để sống, để giúp đỡ
những người khác, mà ở đây là những người
bệnh phong có số phận c̣n khổ hơn bà.
Nh́n gương mặt gầy g̣ và nhăn nheo của bà,
ta cảm thấy được một sự vất
vả và sự tần tảo toát ra từ con người
đó. Tôi nghĩ. Họ là người phong mà họ c̣n
có thể giúp đỡ những người phong dù chân
tay của họ không c̣n được như xưa. Nhưng
họ vẫn làm, vẫn giúp đỡ. Vậy c̣n chúng ta
th́ sao? Liệu chúng ta có thể làm được
những việc làm như thế không? Tôi biết
rằng ngày nay, ở một số nơi, một số
chỗ khi chỉ nghe tên trại phong, người phong thôi
đă không ít người trong các bạn rùng ḿnh lè lưỡi,
xuưt xoa và kinh tởm rồi chứ chưa nói ǵ đến
việc đến mà xem họ thật sự ra sao?
Biết đồng cảm, chia sẻ và vượt qua
số phận hẩm hiu, đó là một nghị lực
rất lớn của bà. Bà yêu thương người
phong lắm v́ cuộc đời bà cũng không khác ǵ
cuộc đời những người phong xung quanh bà
cả. Bà từ tâm, thinh lặng, nhẫn nại và ân
cần chăm sóc những người phong như người
mẹ hiền chăm lo, nâng niu đàn con nhỏ vậy.
Ở đây bà đă xây dựng với một cụ ông
hơn bà gần trục tuổi, ông ấy bị thiểu
năng thị giác, đi lại rất khó khăn
huống chi nói ǵ đến việc nấu cơm,
giặt giũ quần áo.
Vậy là trong niềm đồng cảm và sẻ chia, bà
đă đến với ông Húy để giúp đỡ ông
trong công việc sinh hoạt hàng ngày nhưng đồng
thời cũng là một người bạn sẻ chia, tâm
sự với ông trong lúc tuổi đă xế chiều.
Các bạn biết không? ở làng phong và đối
với những người phong th́ sự cảm thông chia
sẻ là vô cùng quan trọng v́ nó là đ̣n bẩy, là
động lực để cho những người phong
sống tiếp cuộc đời c̣n lại.
Đa số những người phong khi nhập viện Văn
Môn điều trị đều ở trong t́nh trạng
bị gia đ́nh hắt hủi, xa lánh nhưng bà Mùi th́ c̣n
may măn hơn họ v́ bà vẫn được
chồng và những người con trai bà quan tâm chăm sóc…
Họ vẫn xuống thăm bà thường xuyên, động
viên an ủi bà để bà đỡ cô đơn, đau
khổ hơn. Đến năm 1990, bà thôi không làm hộ
lư nữa v́ giờ đây đôi bàn tay bà đă không c̣n
lành lặn nữa, đôi chân bà đă bắt đầu
đau nhức.
Năm 1997, khi ngôi chùa Văn Môn được xây
dựng xong bà lại tiếp tục xin vào chùa để
quét rọn và điểm chuông hàng ngày.
Vườn hoa, ao cá, sân chùa sạch đẹp đều
do tay bà nuôi, trồng, dọn dẹp. Cảnh chùa quang
đăng và rất yên b́nh. Đă không ít lần các khách
thập phương tới văng cảnh chùa, họ khen chùa
đẹp và cảm ơn bà v́ bà đă chịu khó
tần tảo làm việc mà có. Bà chỉ cười:
“Đó cũng là công việc tự tâm thôi mà. Tôi mong
rằng sẽ có nhiều người cũng làm như tôi
thôi. Nhưng điều tôi mong mỏi nhất là mọi
người sẽ dành cho chúng tôi một chút sự quan tâm,
chia sẻ và giúp đỡ dù nhỏ bé thôi như vườn
hoa cần có sự chăm sóc, cải tạo và chăm bón
của con người vậy”.
Vâng, xin mỗi người chúng ta hăy vun tưới trong ḿnh,
hăy trồng lên trong ḿnh một đóa hoa ḷng để
cho bông hoa đó tỏa ngát hương thơm, tỏa ngát
niềm sẻ chia, đồng cảm đối với
những người có cảnh ngộ éo le.
Ranh giới giữa sự sống và cái chết tuy cận
kề, mong manh nhưng nó cũng sẽ phải im lặng
trước những con người biết vượt qua
tất cả để chiến thắng bệnh tật.
Tuy đă biết ḿnh mắc bệnh ung thư từ lâu,
bị căn bệnh đó hành hạ cho không ít lần bà
ngă quỵ nhưng bà vẫn cố gượng lại
để sống, để làm việc.
Nhưng cuối cùng, bà vẫn phải đầu hàng
số phận v́ căn bệnh của bà đă vào gian
đoạn cuối. Bà chẳng thể sống được
bao lâu nữa nhưng nằm trên gường bệnh bà
vẫn suy niệm và lo lắng cho số phận của ông
Húy, người bạn đời thứ hai của ḿnh
tại trại phong.
Chiều nay chuông chùa lại vang lên, nhưng nó không
phải là tiếng chuông báo hiệu một ngày dài đă
qua mà là tiếng chuông báo hiệu sự ra đi của
một người đàn bà, tiếng chuông ấy nghe sao
năo ḷng và đau xót đến vậy. Có lẽ nó cũng
có hồn người v́ nó biết đau xót chủ nhân
của nó, người chủ nhân ngày nào cũng nhắc
cho nó biết nó quan trọng như thế nào trong cuộc
sống.
Tiếng chuông ấy, con người ấy như nhắc
nhở cho chúng ta thức tỉnh một điều. Không
phải tật nguyền, bệnh nặng là mất tất
cả mà mỗi người phải có ư chí để vượt
lên chính ḿnh để sống và sẻ chia.
Hăy “san sẻ yêu thương”
Các bạn nhé!
Bïi Thi Hiếu Ngọc Trại cùi Văn Môn
PICTURES
OF K
10 - NAM-ZIN (DIEN
BIEN)
AND
SONG
MA (SON LA)
LEPROSY
VILLAGES OF WEST NORD VIET NAM.
PICTURES
OF K 10 - NAM-ZIN (DIEN BIEN) AND SONG MA (SON LA)
LEPROSY VILLAGES OF WEST NORD VIET NAM.
Chuyện
Đời Tôi
Hiếu Ngọc Trại cùi Văn Môn
Xin
chào các quư ông, quư bà, các cô d́ và toàn thể các ân nhân
và các bạn!
Tôi
là: Trần Văn Nhâm, sinh năm 1910 ở tỉnh Hưng
Yên.
Năm
nay tôi đă 97 tuổi rồi. Tôi rất tự hào về
tuổi tác của ḿnh v́ có thể nói tôi đẹp trai
nhất Trại Phong Văn Môn này. Tôi đến trại Văn
Môn năm 1965- khi Văn Môn c̣n là một trại nghèo nàn
và toàn bộ là chuối. Văn Môn xưa và nay tuy có
nhiều đổi thay nhưng hơi ấm t́nh thương
yêu th́ không bao giờ thay đổi và tôi thấy nó c̣n
nhiều t́nh thương hơn nữa. V́ chúng tôi
được nhận sự quan tâm của Ban Giám Đốc,
của các Cha, các Thầy và các quư ân nhân.
Từ
khi đến sống ở Văn Môn tôi thấy cuộc
đời tôi như thay đổi hẳn. Tôi không c̣n cô
đơn nữa. Tôi vui lăm v́ tôi được nhà nước,
ban giám đốc trại Văn Môn, các ân nhân giúp đỡ
nên tôi thấy tôi thoải mái hơn, yêu sự sống hơn
và thấy cuộc đời đẹp hơn.
Đứng
ở mốc thời gian này, nh́n lại những biến
cố đau khổ của cuộc đời. Tôi không
khỏi bàng hoàng, chua xót và lo sợ. Có lúc tôi nghĩ
nếu những người bệnh phong như tôi không có
chỗ nương tựa, để sống th́ không
biết chúng tôi sẽ ra sao nữa? không hiểu rồi chúng
tôi có c̣n sống trên cơi đời này để nhận
sự quan tâm của mọi người không nữa. Nên
khi kể lại cuộc đời ḿnh tôi chỉ thấy
chua xót và đắng cay.
Tôi
sinh ra trong một gia đ́nh rất nghèo tại Liên Khê-Khoái
Châu tỉnh Hưng Yên. Gia đ́nh tôi nghèo lắm lại
đông con. Bố mẹ tôi được bốn anh
chị em tôi. Nhà nghèo lại đông con nên cha mẹ tôi làm
vịêc rất vất vả. Mà hồi ấy làm ǵ có
ruộng mà trồng cấy, làm ǵ có gạo ăn, chỉ
toàn củ chuối và khoai độn khổ lắm.
V́
nhà nghèo lại đói kém nên mẹ tôi sớm qua đời
rồi hai chị và anh trai tôi cũng bỏ gia đ́nh ra
đi về cơi vĩnh hằng. Cực lắm anh chị
ạ!
Bố
tôi từ đó cũng suy sụp tinh tinh thần nhưng
vẫn gắng gượng nuôi con, rau cháo qua ngày. Hai
bố con tôi rắt nhau đi ăn xin, đi làm thuê để
lấy cái ǵ đó nuốt vào bụng.
Thời
gian cứ dần trôi qua, đến năm tôi 19 tuổi, tôi
đă lập gia đ́nh cùng với một cô gái cùng làng,
sinh được bốn người con cũng hai trai, hai
gái. Đẹp lắm đấy anh chị ạ! Vậy mà
trong nạn đói đó đă mang đi của tôi người
vợ trẻ và hai người con gái lớn. Sau ba năm
th́ cậu con trai thứ ba của tôi cũng qua đời
v́ không chịu được con đói khủng khiếp.
Thật là đau khổ v́ sao ông trời lại mang đi
của tôi nhiều niềm yêu thương và người
thân đến vậy. Tôi hận ông trời lắm! Gia
đ́nh tôi có sáu người giờ đây chỉ c̣n
lại hai người: tôi và con trai út.
Nhưng
cuộc đời của tôi không chỉ toàn niềm
đau thương mà c̣n cộng thêm cả sự
nghiệt ngă của bản thân ḿnh. Sau lần đi tiêm
tại bệnh viện huyện, tôi đă nhận
được một tin sét đánh: Tôi đă bị
hủi v́ theo bác sỹ khám bệnh cho tôi th́ tôi bị
mất cảm giác vùng cánh tay và thế là họ bảo tôi
là hủi. Nhục nhă lắm các anh chị ạ!
Hàng
xóm biết chuyện họ xa lánh bố con tôi. Họ nh́n
cha con tôi với một con mắt ṭ ṃ, lạnh nhạt và
khinh dẻ. Tôi khổ tâm lắm. Tôi đă không ít
lần nghĩ tới sự chết cho thoát khỏi
nỗi đau này nhưng lại không thể v́ tôi c̣n
đứa con út là thằng Hào. Tôi không muốn con tôi bơ
vơ trên cơi đời này.
Vậy
là tiếp tục sống, làm thuê để nuôi con. Gà
trống nuôi con cái cảnh ấy sao mà khổ vậy.
Ăn đói, mặc rách, bị mọi người xa lánh,
đánh đuổi. Hai cha con tôi không có nhà, chỉ ở
tạm chỗ này chỗ nọ trong làng. Họ chê chúng tôi
là thằng hủi, bố hủi th́ chắc thằng con cũng
hủi nên họ không cho về nhà v́ nhà tôi đă bị
đốt mất rồi v́ dân làng cho đó là nơi con
hủi sinh sống.
Đau
ḷng lắm, hai cha con tôi đi khất thực khắp nơi.
Nghĩ tới cảnh này mà tôi không cầm được
nước mắt. Hai cha con cứ đi làm thuê vài
tuần ở nơi khác xong lại về trú ngụ
tại một túp lều nhỏ ngoài vườn hoang.
Lắm lúc thằng Hào con tôi rét, ốm mà vào làng xin
ăn mà họ cũng không cho. Mà tôi thấy con tôi đâu
có tội.
Ở
túp lều đó, mưa th́ rột như ngoài trời,
nắng chiếu xiên qua mái lều, gió lùa rét lắm nhưng
hai cha con vẫn cố gắng che chở cho nhau. Đến
năm con trai tôi lên mười tuổi, tôi cho con tôi đi
học nhưng không ít lâu sau cháu phải bỏ học
về nhà trong lúc khóc trông rất tội nghiệp. Tôi
hỏi làm sao, cháu Hào nói: Chúng nó bảo con là con nhà
hủi, chúng nó không cho con ngồi cùng bàn, chúng nó lại
chêu con và đánh con nữa.
Con
không muốn đi học nữa. Bố ơi! Con sợ chúng
nó lắm! Bố ơi! Con có phải là con nhà hủi không?
Câu
hỏi của con tôi làm tôi đau ḷng không sao tả
nổi, trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt, tôi thấy
trời đất tối sầm và tôi ôm con tôi khóc ̣a lên.
Tôi thấy số ḿnh cay nghiệt quá, đau khổ quá.
Tôi
và con tôi sống như thế trong nhiều năm, sau chúng
tôi được trung tâm Y tế huyện Khóai Châu
chỉ đường sang trại Văn Môn này.
Nghe
họ nói thế, tôi đưa con tôi đi luôn, không c̣n
muốn đứng thêm ở cái mảnh đất kinh
tởm ấy một tí nào nữa.
Được
sang Văn Môn, tâm hồn tôi tự nhiên thấy thoải mái,
tin tưởng hơn. Năm 1965, tôi đă đặt chân
vào vùng đất Mới-Vùng đất Văn Môn-trại
Chuối-tuy Văn Môn nghèo lắm: nhà tranh, vách đất
nhưng lại có t́nh người rất sâu đậm.
Mọi người ở Văn Môn giúp đỡ tôi
rất nhiều: các bác sỹ th́ lo chữa bệnh cho tôi,
các bệnh nhân ở đó th́ chia sẻ, đồng
cảm cùng với tôi nên tôi rất yên tâm.
Đến
Văn Môn, tôi đă cho thằng út nhà của tôi cho
một người ngoài trại nuôi khi đó nó đă 13
tuổi rồi. Thằng bé, nó ngoan lắm nên bố
mẹ nuôi có cũng rất yêu quư nó và cho nó đi
học.
Năm
17 tuổi, Thằng Hào con tôi đi lao động làm công
nhân ở Quảng Ninh nên từ đó tôi sống một
ḿnh.
Sống
ở Văn Môn vui cũng nhiều và buồn cũng
nhiều lắm. Tôi buồn v́ gai đ́nh tôi, họ hàng
nhà tôi không c̣n ai mà thăm tôi nữa, con trai th́ đi làm
xa, tôi cũng thấy bị mặc cảm v́ bệnh
tật: nhưng vui v́ có được những người
thực sự hiểu, cảm thông, chia sẻ và yêu thương
ḿnh.
Vui
là vui lắm!
Cuộc
sống dần dần trôi qua tại trại Văn Môn
đầm ấm đó, giờ đây tôi đă gần
100 tuổi rồi. Đôi chân tôi đă bị cắt
gần 10 năm nay v́ bệnh, đôi mắt tôi nh́n không
rơ lắm. Tuy có không đi lại được nhưng
không v́ thế mà tôi thấy buồn. Tôi thấy có
nhiều lần, có những vị ân nhân c̣n tới
tận giường tôi, bắt tay tôi, chụp ảnh tôi.
Tôi rất vui. Nhưng vui nhất là đầu năm 2007,
vừa rồi tôi đă được hai người cao
tuổi tổ chức mừng thọ 100 tuổi cho tôi. Tôi
phấn khởi lắm!
Thật
sự, Văn Môn làm tôi hồi sinh. Tôi thấy ḿnh
sống lại trong một câu truyện cổ tích vậy.
Tuy
trùng Han Sen có cắn xé tôi thế nào, tôi vẫn không
thấy buồn mà tôi coi đó là một nỗi đau
nhỏ của ḿnh thôi. Tôi chỉ mong sẽ có thật
nhiều các vị ân nhân đến đây thăm chúng tôi,
chia sẻ bệnh tật với chúng tôi. Và chỉ mong
sẽ không ai c̣n khinh dẻ, lạnh nhạt với chúng tôi-
những người bệnh phong nữa!
Vâng,
cuộc đời có thật nhiều cái to lớn, có giá
trị nhưng t́nh yêu thương của mỗi người
dành cho mỗi người-nhất là người phong cô
đơn, xa lánh th́ đó là một món quà vô giá.
Cuộc đời sẽ sáng hơn nếu mỗi người
trong chúng ta góp và đốt lên ngọn nến sáng cháy yêu
thương.
Ngày
xửa...
Ngày
xửa, ngày xưa, tại một làng nọ thuộc Thái
B́nh, có một đôi vợ chồng nghèo tên là Nguyễn
Thi và Nguyễn Ba. Hai vợ chồng này nghèo lắm
lại sinh được 5 người con, nên vợ
chồng Nguyên Ba phải nai lưng làm lụng để
kiếm rau cháo nuôi con.
Nhưng
khi sức cạn, lực kiệt, gia đ́nh sa sút nặng
nề, bà Nguyên Thi lại có mang và sinh thêm được
một người con gái.
V́
gia đ́nh quá nghèo nên không có tiền để làm mâm cơm
tươm tất làm lễ đặt tên cho cô con gái. Bà
Nguyên Thi buồn bă, khóc lóc. Nhưng ông Nguyên Ba vẫn
cố gắng lạc quan hơn vợ. Ông an ủi: ḿnh
cứ yên tâm, các con lớn ḿnh vẫn có thể nuôi
được tuy có đói rách nên đứa bé này
vợ chồng ḿnh cũng sẽ cố nuôi dưỡng nó,
ḿnh yên tâm.
Nhưng
bà Nguyên Thi vẫn rất lo lắng:
Nhà
nghèo, tiền lại không có, không có ai nhận đỡ
đầu cho con ḿnh, ông ạ!
Ông
cười nói:
Không
sao! Ông trời đă sinh ra con gái chúng ta th́ nó ắt có
sự sống, ắt sẽ có người đỡ đầu
trong lễ đặt tên cho con ḿnh thôi. Hăy cứ để
tôi đi t́m xem. Nếu ra đường tôi gặp ai, tôi
sẽ mời người đó về nhà làm người
đỡ đầu cho con gái ḿnh.
Nói
rồi, đoạn ông ra khỏi nhà, toan đi t́m người
mà ông mong muốn nhưng v́ hôm đó trời lại mưa
to, lạnh lẽo nên đi măi mà không gặp ai cả.
Đến khoảng xế chiều, ông gặp một người
mặc quần áo đen đúa, đầu tóc xơa xợi.
Ông đoán biết là mụ phù thủy xấu xa nên ông
lẩn tránh, ông trốn vào một bụi cây gần đó.
Sau
đó ông lại xé rừng, băng suối đi t́m người
đó. Trời tối sầm lại, mệt mỏi, đói
kém, ông gục xuống bên một gốc cây to. Khi
tỉnh lại ông gặp một vị thánh nhân tóc
bạc, râu dài. Sau khi kể rơ đầu đuôi câu
truyện, vị thành nhân đó đồng ư theo ông
về nhà làm người đỡ đầu cho con gái ông.
Vậy
là cô bé được cha mẹ và thánh nhân đưa
đến nhà thờ để làm lễ đặt tên.
Đang
trong lúc tất cả mọi người đặt tay chúc
phúc cho cô bé Nguyên Hy th́ có một tiếng cười
lớn vang lên. Đó là mụ phù thủy xấu xa mụ
cười nói ầm ĩ.
Tại
sao ? tại sao? khi gặp ta trên đường nhà ngươi
lại không mời ta về dự trong lễ đặt tên
của con bé này. Vậy ta sẽ cho nó một lời chúc:
Chúc cho nó gặp thật nhiều khó khăn và bệnh
tật đầy ḿnh. Thật là một lời chúc độc
ác.
C̣n
vị thánh nhân, vị ấy cười hiền lành và
đặt tay lên đầu cô bé Nguyên Hy mà nói:
Ta
sẽ ban cho con sự sống dài lâu, tuổi thọ dài lâu
và sức mạnh ư chí để vượt qua mọi khó
khăn trong cuộc sống.
Nói
xong, thánh nhân bỏ đi, lúc đó ông bà Nguyên Ba mới
biết đó là vị thần ban tuổi thọ. Ông bà
thầm cầu nguyện, cảm tạ vị thánh nhân
đó. C̣n cô bé Nguyên Hy lớn rất nhanh, rất ngoan và
lanh lợi ông bà tuy ngày ngày chỉ lo cho các con ngày
một bữa cháo loảng ăn cùng củ chuối nhưng
các con ông bà lớn rất nhanh và rất ngoan.
Năm
Nguyên Hy 4 tuổi, ứng lời nguyền của mụ phù
thủy nàng đă gặp một căn bệnh rất
lạ: trên người xuất hiện những mụn,
ổ loét to dần và có điểm sát, rất rát và véo
không thấy đau.
Thấy
vậy ông bà Nguyên Ba sợ hăi, lo chạy hết thầy
lang nọ đến thầy lang kia nhưng không đỡ.
Dần
dần vết loét đó lan dần xuống chân trái, lên
đùi, lên má trông rất là sợ hăi.
Nhưng
bà Nguyên Thi vẫn lo chạy chữa nhưng tiền
mất tật mang. Gia đ́nh nhà cô bé Nguyên Hy đói nghèo
lại đói nghèo thêm. Rồi trong nạn đói
khủng khiếp, ông Nguyên Ba và các anh chị em của cô
bé Nguyên Hy đều bị tử thần cướp
đi chỉ c̣n lại có bà Nguyên Thi và cô con gái. Khi 17
tuổi trông cô nàng Nguyên Hy rất xinh đẹp nhưng
ngặt một nỗi người nàng lại toàn
những ổ loét đỏ tím trông rất đáng
sợ rồi đôi bàn tay dần dần co rụt. Bà Nguyên
Thi đau ḷng lắm và cũng tuyệt vọng, ít lâu sau
bà cũng qua đời. Nàng Nguyên Hy sống một ḿnh,
thui thủi, hàng xóm sợ hăi, xa lánh khiến nàng rất
tiều tụy. Nàng phải sống chui lủi nay đây
mai đó để tránh bọn quan binh nhà pháp. Bọn chúng
chỉ cần nghe tin có người mắc bệnh nan y mà
ngày đó là bệnh phong cho vào trại tụ tập và
sau đó đêm chôn sống, rất là sợ hăi, nàng Nguyên
Hy xin được đi Hà Nội nhưng không được
và sau đó chốn sang Văn Môn-một nơi thắm t́nh
đồng cảm. Nơi quy tụ những cảnh đời
bất hạnh.
Ở
đó nàng Nguyên Hy như có thêm nghị lực để
sông tiếp cuộc đời. Đến Văn Môn, nàng
thấy tâm hồn được an ủi, được
sống lại và hồi sinh mạnh mẽ. Tại đây,
nàng được các thầy lang áo trắng chữa
bệnh rất tận t́nh, rồi lại được các
cô tiên xinh đẹp chăm sóc tân t́nh. Nàng c̣n trẻ,
lại rất đoan trang, hiền hậu và tại
mảnh đất Văn Môn ấy, nàng đă kết duyên
cùng một chàng trai cùng cảnh ngộ như nàng.
Cuộc sống rất hạnh phúc. Hai người đă
có với nhau 4 người con nhưng do hoàn cảnh
bệnh tật nên hai người đành phải sẵn ḷng
cho cả 4 người con của ḿnh đi. Đau buồn
lắm, nhưng biết làm sao được.
“Tất
cả v́ tương lai con em” mà . Nàng Nguyên Hy nói với
chồng như vậy.
Cuôc
sống êm đềm, hạnh phúc gia đ́nh trôi đi
nhanh. Chung sống đựoc 20 năm th́ ông chồng nàng
bỏ đi sang thế giới khác bỏ lại nàng bơ
vơ một ḿnh.
Quả
thật, hạnh phúc sẽ chẳng ở lại lâu
với bất cứ ai và bất cứ người nào
cả. Hạnh phúc- đau thương như đồng hành
song song. Nhưng cũng từ đó bệnh tật của
nàng lại đau tăng lên. Hai chân sưng tấy, đau
đớn, đau không sao chịu nổi. Lắm khi đau
quá nàng không sao ngủ được nàng ngồi than khóc
một ḿnh. Và lại bắt đầu nghĩ đến
cái chết. Nàng đứng giữa hai người,
một bên là mụ phù thủy với lời nguyền
rủa cùng sự cùng sự tuyệt vọng tột cùng.
Nhưng một bên là vị thần tốt bụng với
những nụ cười dễ mến. Vị thần
tốt bụng nói.
“Con
người sinh ra trên đời để sống, để
yêu thương và để chia sẻ sự chết có
thể đưa con người đi bất cứ lúc nào.
Đó là quy luật.
Nhưng
bản chất con người th́ phải biết vượt
qua nghịch cảnh, đối diện với chết chóc
và đau đớn tuyệt vọng. C̣n có thể nghĩ
đến cái chết v́ bệnh tật làm con người
đau khổ. Nhưng con hăy mỉn cười với khó
khăn, đau đớn để chiến thắng
nỗi đau và để yêu thương” .
Lời
nói thật giản dị của vị thần đó nhưng
lại là động lực để nàng Nguyên Hy
sống tiếp cuộc đời c̣n lại.
Tuy
v́ căn bệnh phong cùi đă cướp đi của nàng
nhiều thứ như chồng nàng, chân tay, thể xác nàng
nhưng Văn Môn lại đem lại cho nàng sự
trẻ lại, sức sống trong tâm hồn đau
khổ của nàng.
Hơn
nửa thế kỷ sống ở vùng đất Văn Môn,
đă trải qua nhiều sóng gío của cuộc đời,
nàng Nguyên Hy giờ đây đă trở thành một bà lăo
83 tuổi, cụt hai chân, 2 tay, đôi mắt mù ḷa
rồi nhưng tôi vẫn nhận thấy trong bà sự
trẻ trung, lạc quan của một tâm hồn. Cuộc
sống với nhiều thăng trầm, hỗn độn
cùng nhiều thử thách khiến cho con người rơi
vào ṿng xoáy luẩn quẩn nhưng cuộc đời cũng
là một trang nhật kư tâm hồn rất bổ ích.
Với
bà Hy giờ này, chuyện cũ như để lại
trong bà một nỗi ám ảnh ghê gớm cùng nỗi
đau về thể xác v́ bị trùng Han Sen cấu xé nhưng
đổi lại bà có thêm t́nh yêu vào cuộc sống.
Có
đôi lúc, ở trong nhà tập thể, bà không khỏi có
những ư nghĩ quẩn quanh, tủi hận khi nh́n
thấy những người xung quanh bà nằm đó
vật vă, kêu la mà cũng có người nằm như
một khúc gỗ. Bà sợ lắm ! bà nói:
“Tôi
rất sợ v́ ngày lại ngày đôi mắt tôi ngày càng
mờ đi, chân tay vẫn đau đớn, rúc rỉa, lúc
đó tôi không khỏi nghĩ đến cái chết v́ tôi
muốn Chúa đưa tôi về sớm để khỏi
phải chịu cảnh khổ đau như thế.
Giờ đây, tôi chỉ có thể ngồi trên giường
chứ đâu có thể làm được ǵ. Trông
thế gian mờ mờ, ảo ảo. Tôi cũng rất là
buồn. Nhưng cũng tạ ơn Chúa v́ Chúa c̣n cho tôi
sự quan tâm chăm sóc qua gia đ́nh qua các ân nhân trong nước
cũng như ngoài nước, qua cơ quan ban giám đốc
khu điều trị Phong-Da liễu Văn Môn rồi qua
tất cả mọi người.
Tôi
tự hào khi được sống ở Văn Môn v́ Văn
Môn và bạn bè của Văn Môn đem đến cho tôi
và những người bệnh tật niềm tin vào
sự sống. Xin cám ơn tất cả”.
Vâng!
Có thể nói rằng, trong đời không ai đau khổ
suốt đời mà cũng không ai hạnh phúc suốt
đời cả. Nhưng cuộc sống cộng đồng
với sự chia sẻ sâu sắc th́ tôi chắc hẳn
trên đời này sẽ không có ai thấy ḿnh cô
đơn và đau khổ cả.
Xin
quư vị và mọi người hăy cho những người
bệnh tật, khó khăn một chút “Yêu Thương”!!!
Hiếu Ngọc
Tuesday,
May 22, 2007
BÙI
THỊ HIẾU NGỌC 21 TUỔI
TRẠI
PHONG VĂN MÔN-THÁI B̀NH
VŨ
VĂN - VŨ THƯ - THÁI B̀NH, VIỆT NAM
CHUYỆN
CỔ TÍCH VĂN MÔN
Bùi Thị Hiếu Ngọc Trại cùi văn môn
Ngày
này,ngày nay,khi mà không gian và thời gian có tên có tuổi,
có số chữ hẳn hoi thật là hay.
Tại một vương quốc nhỏ có tên là Hải
Dương có một hoàng tử tên và Văn Rít, người
rất khôi ngô tuấn tú lại rất giàu ḷng yêu nước.
Chàng đă tham gia vào đội du kích để bảo
vệ vương quốc hùng vĩ Việt Nam yêu dấu
của ḿnh, chống lại bọn giặc cỏ đang
nhăm nhe xâm chiếm vương quốc Việt Nam yêu
dấu. Có thể nói chàng là một người rất
nghĩa hiệp và rất tốt bụng. Ai ai trong tiểu
vương quốc cũng yêu mến chàng và chàng trở
nên tâm điểm sự chú ư của các thiếu nữ
trong kinh thành Hải Dương.
Vị
hoàng tử của chúng ta đă thành hôn với một
vị cô nương rất xinh đẹp và sinh ra 2 người
con rất đẹp và rất kháu khỉnh. Cuộc
sống hạnh phúc những tưởng là được
ở lâu cùng chàng Văn Rít nhưng đến một ngày
nọ trong thành xuất hiện một mụ phù
thủy-mụ ta rất độc ác, gớm ghiếc
bởi mụ là kẻ bẩn thỉu, bệnh tật và
chuyên mạng đến cho loài người căn bệnh
đáng kinh tởm: lở loét, cụt c̣ và mất cảm
giác. Mọi người rất căm ghét mụ và họ
gọi mụ là Han Sen.
Mụ Han Sen rất độc ác, mụ đă chọn chàng
Rít làm vật thí nghiệm, truyền bệnh của ḿnh.
Vậy là mọi thứ với chàng Rít đă trở nên
rỗng tuyếch v́ không có gia đ́nh, vợ bỏ, con
khiếp sợ, hàng xóm xa lánh. Cuộc sống trở nên
vô nghĩa “sống không bằng chết”.
V́ bị lở loét, chân tay mất hết cảm giác,
bị xa lánh làm cho chàng Rít buồn bă, khóc lóc và lang thang,
sống vất vưởng bờ bụi. V́ nguyền ác
độc của mụ Han Sen mà một chàng hoàng tử
hiền hậu, đáng mến như chàng Rít trở thành
một lăo “khọm già”, một “con quỷ không nhà”.
Căn bệnh quái dị đó đă làm cho chàng tiều
tụy, khô héo. Cuộc sống lang thang, vất vả
bị xa lánh của chàng kéo dài vài năm cho đến
khi chàng lạc bước tới một vùng “Đất
hứa”. Nơi đó chàng được chăm sóc
bởi những nàng tiên áo trắng hiền hậu. Và khi
đến vùng “Đất hứa” này chàng đă 37
tuổi rồi: Mắt mờ, lở loét, …thật
bất hạnh.
Và thời gian lúc đó có tên là 1953-1954.
Cũng cùng cảnh ngộ như thế, tại tiểu vương
quốc Nam Định, tại vùng ven Hải Hậu, có nàng
Nguyên Mai rất xinh đẹp, đôi mắt nàng tṛn,
đen và lấp lánh như những v́ sao đêm. Tính
nết và nụ cười của nàng làm say đắm
bao tràng trai. V́ nhà nghèo nên nàng phải lập gia đ́nh
sớm năm nàng 17 tuổi-cái tuổi đẹp nhất.
Hạnh phúc đă gơ cửa nhà nàng. Sự xung túc và may
mắn, hiền dịu của nàng cũng làm cho bao kẻ
phải ghen ghét trong đó có mụ Hủi-một mụ
đàn bà xấu xa, bẩn thỉu và bị mọi người
xa lánh-mụ ghen ghét với sự hạnh phúc của nàng,
mụ đă nổi ḷng thèm muốn có được
sự may mắn đó của nàng nhưng đó chỉ là
sự viển vông, vô vị v́ mụ chăng bao giờ
mụ có được một việc thiện ǵ hay
được mọi người chấp nhân. Nên mụ
đă thịnh lộ, chua cay nguyền rủa nàng Mai: “Ta
sẽ nguyền rủa cho ngươi sẽ phải
chịu cành ngộ như ta, ta sẽ làm cho ngươi
bị chồng con ruồng rẫy, làng xóm hắt hủi
xa lánh như ta”. Rồi mụ cười khoái trí.
Thật khổ cho nàng Mai tốt bụng, từ khi mụ
bị hủi nguyền rủa, nàng lúc gặp phải
những bất hạnh trong cuộc sống gia đ́nh.
Rồi đôi bàn tay nàng dần dần rụt lại, không
cảm giác. Người nàng dần dần đau nhói…Nàng
hoảng hốt, xấu hổ, than khóc. Nàng dấu cả
chồng con hàng xóm nhưng không thể dấu được
lâu. Nàng bị chồng con phát hiện, họ sợ hăi,
đuổi nàng ra khỏi nhà mặc cho nàng van nài thảm
thiết.
Từ đây, cuộc đời nàng Mai sang một trang
mới, từ một cô tấm hiền lành trở nên
một cô hồn bơ vơ.
Nàng đi lang thang mặc cho người đời x́ xèo,
khiếp sợ, chửi bới. Càng ngày bàn tay nàng càng
rụt lại không sao ruỗi ra được, chân đau
và trở nên cất cần, thật là khổ đau.
Cho đến năm 1955, nàng đă tới được
một vùng “Đất mới”, một vùng đất
đem lại sự hồi sinh cho cuộc đời nàng.
Các bạn có biết vùng đất mà tôi muốn nói
đến là một nơi nào không ạ? Đó chính là vùng
đất
Văn Môn thuộc tiểu vương quốc Thái B́nh Văn
Môn-nơi chứa đựng yêu thương, đồng
cảm và là hơi thở mới cho những kiếp người
như chàng Rít, nàng Mai.
Tại vùng đất Văn Môn này, chàng Rít, nàng Mai và
rất nhiều những người cùng cảnh ngộ
được yêu thương, chăm sóc, sẻ chia
bởi những bà tiên áo trắng.
Và cũng chính nơi đây, t́nh yêu giữa chàng Rít và nàng
Mai đă đơm hoa kết trái. Nàng Mai quyết định
đến với chàng Rít v́ t́nh thương yêu, đồng
cảm giữa những người cùng cảnh ngộ.
Vậy là hạnh phúc một lần nữa lại gơ
cửa nhà họ.
T́nh yêu ấy đă làm mọi người xung quanh chàng và
nàng thán phục và cũng là tin sét đánh đối
với mụ Hủi. Mụ bực tức, sôi sục,
điên lên mà gầm thét. Mụ nghiến răng kèn
kẹt, mụ tiếp tục nguyền rủa nàng Mai.
“không có kẻ nào có thể thoát khỏi lời
nguyền rủa của ta. Nhà ngươi…nhà ngươi…Ta
sẽ nguyền cho nhà ngươi sẽ gặp nhiều
bất công, đau khổ trong cuộc sống gia đ́nh.
Ta sẽ làm cho chồng nhà ngươi bệnh sẽ
nặng hơn để tuyệt vọng. Nhưng nhà ngươi
cũng có thể vượt được qua lời
nguyền của ta trừ phi…”.
Các bạn biết không? ở đời này không có điều
ǵ, hạnh phúc nào là bền vững măi măi cả.
Qua mười năm năm chung sống, nàng Mai và chàng Rít
giờ đây đă trở thành những bậc trung niên
rồi! Và giờ đây cả hai đă nên nên bà hết
rồi. Nhưng đó cùng là khoảng thời gian đau
đớn khi bà Mai nhân ra bệnh t́nh của ông Rít càng
trở nên trầm trọng: đôi bàn tay ông trở nên
lở loé, mất đốt, ngón không ra ngón, tay không ra
tay. Lại thêm đôi mắt mờ và đôi chân không
cử động được.
Bà đau khổ quá nhưng bà vẫn yêu thương ông,
chung tay giúp ông trong sinh hoạt, bà nấu cơm, giặt
giũ quần áo, chu toàn chức năng làm vợ của
ḿnh.
Cuộc sống và công việc v́ thế trôi qua.
Hai mươi năm rồi ba mươi năm trôi qua, ông
Rít giờ đây như một khúc gỗ nằm bất
động trên giường bệnh, đôi tay ông rụt
hẳn ngón, đôi chân ông không c̣n nữa v́ đă
bị cắt đi để đảm bảo tính
mạng, đôi mắt mở chừng chừng nhưng vô
cảm. Ông không c̣n biết ǵ nữa. Cả người
vợ đă chung sống với ông bao năm ông cũng không
biết.
Bà nh́n ông mà ḷng đau thắt lại, nước
mắt lưng cḥng, bà đau khổ tuyệt vọng,
đă không ít lần bà muốn bỏ đi, bỏ ông
để cho đỡ khổ nhưng bà không thể v́ ông
ấy là chồng bà, là người đồng cam
cộng khổ, chia sẻ cùng bà bao nhiêu năm. Bà lại
không đành ḷng.
Bà lại tiếp tục phục vụ ông, chăm sóc ông
như ngày nào. Mà như bà tâm sự càng ngày bà càng yêu
ông hơn. Chính t́nh yêu đă đem lại cho bà Mai cái
nghị lực phi thường ấy. Có những đêm
ông bệnh, bà thức cả đêm để chăm ông.
Bà lo lắng sợ hăi v́ sợ mất ông, bà buồn và
bà chỉ biết khóc. Nỗi đau như tăng dần
lên theo năm tháng nhưng đồng hành với nó là t́nh
yêu thương, đồng cảm, t́nh vợ chồng…
Hai ông bà sống với nhau nhưng không có một người
con nào nên lúc ôm đau không biết cậy nhờ vào ai.
Nhưng do hai ông bà ăn ở nên cũng được
sự giúp đỡ của những người phong cùng
cảnh ngộ và nhất là sự quan tâm chăm sóc,
điều trị của ông vua và các đại thần
cùng các nàng tiên áo trắng.
Gánh nặng cũng vơi đi một nửa. Nhưng
trong thâm tâm bà Mai vẫn c̣n nặng trĩu và bà đă
may mắn gặp ông bụt- người rất yêu thương
loài người và thường xuyên giúp đỡ người
hiền lành-ông Bụt đó đă cho bà một điều
ước: bà sẽ được sống thật lâu,
mạnh khỏe và tràn trề t́nh yêu với mọi người
nhất là nghị lực để vượt qua khó khăn
để phục vụ ông đến lúc ông qua đời.
Đó cũng là một món quà quư giá mà bà Mai nhận
được từ ông Bụt. Bà rất vui sướng.
C̣n nói đến mụ Han Sen và mụ hủi, do bị người
đời nguyền rủa và bị những vị
thần tốt trong vùng đất Văn Môn cảm hóa nên
tốt đẹp.
Giờ đây 2 mụ cũng được các nàng tiên
áo trắng chăm sóc, yêu thương nên hai mụ cũng
trở thành người tốt bụng. Hai mụ
nguyện chung sống với loài người một cách ḥa
b́nh, mụ Han Sen nói:
“Tôi biết chúng tôi là những kẻ xấu xa, tàn ác.
Xin mọi người hăy tha thứ cho chúng tôi. Chúng tôi làm
nhiều điều bất nhân nhưng chúng tôi cũng
biết sợ. Chúng tôi sợ sức mạnh t́nh yêu thương,
đồng cảm, chia sẻ bệnh tật, nghèo nàn cho
nhau. Chúng tôi bị thu phục bởi sức mạnh
của t́nh yêu và ḷng nhân nghĩa”.
Thế đấy các bạn ạ! cổ tích là một
truyện hư cấu nhưng lại đem lại cho con
người ta niềm tin tưởng vào một tương
lai tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn: Hoàng
tử sẽ lấy công chúa và họ sẽ sống
với nhau hạnh phúc suốt đời, người
hiền sẽ gặp lành kẻ ác sẽ bị tiêu
diệt.
Chuyện cổ tích Văn Môn mà tôi kể cho các bạn
nghe trên đay là một câu truyện hết sức có
thật. Và hai nhân vật ông Rít và bà Mai đă bước
sang cái tuổi “thât thập cổ lai hy” rồi nhưng
tôi vẫn nhận thấy ở những con người làng
phong Văn Môn quê tôi niềm tin vào cuộc sống.
“Họ vẫn ngày ngày ăn cơm, đọc báo chia
sẻ với nhau những câu chuyện đời thường.
Tâm sự với nhau về số phận ḿnh nhưng cũng
dành cho nhau nhũng nụ cười thật ấm ḷng”.
Xin hăy đến với Văn Môn để nghe tôi kể
những câu chuyện cổ tích ngày nay hết sức
thật và đầy cảm động về những người
bệnh có số phận hẩm hiu, đau đớn nhưng
vẫn gồng ḿnh lên hàng ngày để sống và yêu thương
.
CHÀNG
HỦI TO
Ngày
xửa, ngày xưa, tại kinh đô Thăng Long tráng
lệ, có một gia đ́nh phú ông rất hạnh phúc. Phú
ông có hai người con trai là Chàng Phùng và Chàng Du. Chàng
Du c̣n nhỉ nên rất nghịch ngợm, chơi bời c̣n
Chàng Phùng lại rất chịu khó rùi mài kinh sử,
hiểu biết lẽ đời. Chàng ta rất lễ phép,
đối đáp lại tinh khôn và rất đúng mực
nên phú ông rất đỗi thương yêu.
Chàng Phùng sinh trưởng trong một gia đ́nh khá
giả, ăn uống rất đầy đủ nên chàng
lớn rất nhanh, rất chững chạc lại hiền
lành nên mọi người trong thành rất yêu quư chàng.
Nhưng vào năm chàng 13 tuổi, có một biến cố
đă xảy ra, một con quỷ kinh tởm đă hóa phép
làm cho chàng trở nên vô cảm, mất cảm giác, trên
người chàng xuất hiện những vết lở loét
nhỏ bằng đồng xu nhưng chàng vẫn không
để ư ǵ lắm v́ cho đó là một vài vết
sẹo, thương tích nhỏ rồi sẽ khỏi. Chàng
lập gia đ́nh lúc 19 tuổi với một vị
tiểu thư khác sinh đẹp tại kinh kỳ và có
một cô con gái nhỏ. Hạnh phúc với chàng thật là
đẹp: vợ hiền, con đẹp khôn nhưng cũng
theo thời gian vết loét đó cứ to dần lên, lan
rộng ra, khiến cho người ngợm chàng trai to
lớn bỗng trở nên xù x́, chỗ đỏ, chỗ
trắng ra trông rất tởm.
Vợ chàng sợ hăi không dám ăn chung, ở chung với
chàng nữa. Chàng lại cô lập. Ngồi ăn cơm
một ḿnh, chàng buồn lắm, đám gia nô nhà chàng nh́n
chàng sợ hăi, họ lánh xa chàng.
Rồi một lần, có một đám binh lính qua nhà chàng
nghỉ chân tạm, trong số đó có một người
là thầy lang, sau khi chia sẻ cùng vị thầy lang
về bệnh t́nh của ḿnh, vị thầy lang đó cho
biết chàng đang bị hủi-nghe cái tin đó mà chàng
như rơi ngay vào hố sâu của tuyệt vọng:
đôi mắt chàng tự nhiên tối sầm lại, như
mọi thứ vụt tắt trước măt chàng, chàng
khóc, khóc dữ dội v́ thấy ḿnh bị một căn
bệnh quái ác đến như vậy.
Ngay sau khi biết tin chàng Phùng bị bệnh hủi, có
thể lây rất nhanh nên mọi người sợ hăi,
đoàn binh lính vội bỏ đi ngay c̣n vợ con chàng
th́ bỏ về quê của cha mẹ đẻ.
Phú ông-cha đẻ chàng cũng buồn sầu rồi
chết, gia đ́nh ông tan nát. Giam ḿnh trong hố sâu
của nhục nhă, ê chề, của đau đớn
tuyệt vọng chàng phùng chỉ biết khóc và tự
than thân trách phận. Chàng căm phẫn ông trời v́ không
thương chàng một cảnh đời chớ trêu như
vậy. Chàng ghen với các chàng trai tráng xung quanh chàng v́
sao họ rạng ngời, hạnh phúc như vậy c̣n chàng
th́…
Nỗi đau như tiếp nỗi đau, chàng giam ḿnh
trong bốn bức tường giá lạnh mà khóc mà
tự mặc cảm với bản thân ḿnh. Thế
giới xung quanh chàng như tối đen lại, xám
xịt và đầy u ám.
C̣n ngoài kia con quỷ kinh tởm vẫn đang từng ngày
làm mưa làm gió trên đầu chàng. Hắn cười
đắc trí.
“Cuộc sống đối với ta là một vương
quốc-vương quốc của bệnh tật, u
buồn và tuyệt vọng. Ta sẽ cho ngươi
sống một cuộc sống trong cô đơn và mặc
cảm đến chết mới thôi. Ha Ha…”
Sau bao ngày ch́m trong đau buồn và mặc cảm, chàng Phùng
của chúng ta đă mở cửa, bước ra ngoài,
chấp nhận lấy số phận đau thương
của ḿnh nhưng cũng từ đó đôi mắt chàng
đă mờ đi và đục dần v́ bao ngày than khóc.
Chàng có thân người vạm vỡ, to lớn nên
mọi người trong thành gọi chàng là “Chàng hủi
to”.
Được một vị tiên ông giúp đỡ, chàng
hủi to của chúng ta đă vượt qua khỏi
mặc cảm tuyệt vọng. Và sau đó chàng hủi to
được tiên ông đưa đến một vùng
đất rất lạ-nơi đó có rất nhiều người
mắc bệnh hủi như chàng, nhưng ở đó chàng
cũng không thấy hạnh phúc. Chàng đă quay về gia
đ́nh để chia tay vợ trẻ v́ chàng hủi to không
muốn vợ trẻ của ḿnh phải khổ sở nên
chàng đă chọn giải pháp giải thoát cho nàng để
nàng có thể tiếp làm những ǵ nàng thích mà không
phải vấp phải rào cản nào: xong việc, chàng
quay về vùng đất đó để sống, chàng
hủi to cố gắng quyên đi những mặc cảm,
sự xa lánh của mọi người nhưng không
thể: chàng lại khóc, tiên ông lại hiện ra với
chàng.
Này con ta biết v́ sao con lại khóc. Vậy con muốn
đi đâu ?
Chàng hủi to nước mắt lưng cḥng, chàng thưa:
Con muốn đi tới một vùng đất thật xa,
xa nơi này để con khỏi phải nghe những
lời x́ xào, bàn tán và xa con quỷ kinh tởm kia. Nó
cứ theo dơi con, làm con khổ. Con không sao chịu nổi.
Vậy là chàng hủi to lại được tiên ông
đưa đến một vùng đất mới có tên là
Văn Môn-một nơi làm người hủi như chàng
nhưng họ biết yêu thương và bao bọc lẫn
nhau. Điều này làm cho chàng hủi to rất ấm ḷng
lại thêm sự yêu thương, chăm sóc của các nàng
tiên áo trắng mà chàng hủi to như sống lại, như
hồi sinh. Chàng cảm nhận thật hạnh phúc.
Ở Văn Môn, chàng cảm thấy như ḿnh đang
được hồi sinh, sống năng động và
vui vẻ hơn rất nhiều. Một lần, chàng đang
ngồi trên giường bệnh th́ con quỷ kinh tởm
xuất hiện, nó nói:
Thằng kia không ngờ mày lại vượt qua được
sự giằng xé đến nghiệt ngă của t́nh
cảm và của bệnh tật đến như thế.
Tao rất khâm phục mày, mày rất xứng đáng là
một người được ta yêu quư. Ta sẽ
bỏ lời nguyền của ta đối với ngươi.
Ta ước ǵ ta cũng có thể được ở vào
địa vị như ngươi để mà được
yêu thương như ngươi vậy. Không ngờ
một quốc vương của loài quỷ như ta
lại bị khuất phục bởi t́nh yêu và sự can
đảm. Thật là một t́nh yêu có phép lạ. Ta
sẽ từ bỏ, ta sẽ từ bỏ thôi…
Rồi con quỷ kinh tởm đó biến mất và
từ đấy chàng hủi to không c̣n nh́n thấy con
quỷ đó nữa.
Ở một vùng đất mới, được sự
quan tâm rất gần gũi của các cô tiên áo trắng
và sự đồng cảm cả những người
đồng cảnh ngộ. Chàng hủi to như quên
hẳn những nỗi đau giằng xé trong thể xác và
tâm hồn của chàng chàng say sưa trong t́nh yêu và
hạnh phúc. Với chàng, t́nh yêu là một động
lực khiến chàng sống vui, sống tốt và sống
có ích hơn.
Chàng thường đọc cho các bạn đồng
cảnh ngộ như ḿnh một bài thơ-một phương
châm sống để chàng sống tốt hơn. Bài thơ
của nhà sư Thượng tọa Thích Chân Phương-một
tiên ông của những mảnh đời bất hạnh.
“Gặp
nhau ta hăy cứ vui
chuyện
đời như nước chảy hoa trôi
lợi
danh như đám mây ch́m nổi
chỉ
có t́nh thương để lại đời”
Sẵn có tài văn
chương, chàng hủi to bắt đầu cắt nghĩa
cho những người xung quanh hiểu về bài thơ mà
cũng như khẳng định với mọi người
về t́nh yêu và niềm hạnh phúc khi những người
đau khổ, hoạn nạn có được những người
đồng cảm đưa tay giúp đỡ. Đưa
tay kéo những mảnh đời, những tâm hồn
đau khổ ra khỏi bùn lầy của tuyệt vọng
và mặc cảm. Chàng hủi to nói:
“Dù chúng ta-những người bệnh phong-có đau
đớn về thể xác v́ bị trùng Han Sen cắn xé,
bị những nỗi đau về tinh thần vô cùng ghê
gớm nhưng khi gặp “bạn”-những người
bạn lớn th́ hăy cứ nén ḷng lại, v́ gặp
bạn th́ phải vui, phải cười. Ở đời,
nhiều chuyện đến rồi đi cả vui lẫn
buồn, cả đau đớn và mặc cảm sẽ
qua đi, sẽ trôi đi như bông hoa giữa ḍng nước.
Hoa gặp sóng yên th́ tôt tươi an toàn như những
mảnh đời những người phong gặp
được những người tốt, những mái nhà
t́nh thương, che trở như Văn Môn vậy. C̣n khi
gặp băo tố phong ba, hoa sẽ tan nát giống như
những anh em cùng cảnh ngộ chúng ta, bị xă hội
xa lánh, kinh tởm, họ bị chôn sống, bị buông sông,
thật tội nghiệp!!!” chàng nói và chàng lại khóc,
rồi những người xung quanh chàng cũng khóc,
họ khóc cho số phận ḿnh và khóc cho những người
xấu số. Rồi chàng hủi to lại nói tiếp:
“Ở đời lợi danh, tiền bạc đều là
hư vô bởi nó có rồi sẽ mất đi, không
thể làm được điều ǵ. Nhưng chỉ có
t́nh yêu, t́nh yêu để lại muôn đời”. Ông nói:
“Chỉ v́ yêu thương chúng sinh mà Đức Chúa
Trời đă ban con một ḿnh xuống thế, làm người,
chịu nạn chịu chết trên cây thánh giá mà cứu
chuộc tội cho thiên hạ. Hay Phật thích ca chỉ
thấy cảnh sinh linh tội lỗi, lầm than, trụy
lạc, mà đă từ bỏ thân phận làm một chàng
hoàng tử giàu sang phú quư đi tu để siêu sinh
tịnh độ cho nhân thế ”.
Họ là những tấm gương suốt đời yêu
thương, dám xả thân v́ đồng loại. Họ
thật là cao cả.
Nhưng chính khi chàng hủi to và đồng bạn đồng
cảnh ngộ với chàng cũng đă gặp thấy t́nh
yêu từ những ân nhân, những quư việt kiều
ở các quư quốc bên cạnh đến thăm hỏi,
sẻ chia giúp đỡ họ. Chàng hủi to rất
hạnh phúc và lấy đó làm phương châm sống
cho cuộc đời ḿnh. Chàng sống ở Văn Môn
rất vui và hạnh phúc dù cho căn bệnh hoành hành gây
đau đớn.
Tháng tháng trôi qua, chàng hủi to giờ đây đă
trở thành một ông Phùng-một ông hủi to rất
lạc quan và yêu đời.
Năm ông 66 tuổi, ông đă bị phẫu thuật
cắt đi đôi chân v́ loét ổ gà. Ông cũng
buồn lắm nhưng biết làm sao được,
bệnh tật mà !
Ông hủi to giờ đây đă già rồi, hai bàn tay không
c̣n lành lặn nữa: mất hết ngón tay, đôi bàn chân
và hai ống chân không c̣n, ông phải đi bằng đôi
chân giả-món quà của ông tiên đáng kinh dành cho
tất cả những ai bị cắt đi đôi chân như
ông.
Có nhiều lần ông đau đớn v́ vết thương
thể xác và nghe tin cô con gái sợ ông, không dám xuống
và thằng cháu ngoại ông bị con qủy cần sa cám
dỗ. Ông đau buồn lắm ! Nhưng ông tin vào đấng
T́nh Yêu-Đấng mà ông sẽ nguyện tôn thờ
suốt cuộc đời này. V́ ông tin rằng và
nhận thấy được vị thần T́nh Yêu đó
ở trong mỗi người xung quanh, trong những tông
đồ mà ngài sai đến với ông hủi to và
với những người cùng cảnh như ông Hủi
to.
Các bạn ạ!
Không phải là không thể vượt qua được
thử thách khó khăn của cuộc sống. Nếu chúng
ta không có ḷng tin th́ một chuyện nhỏ cũng không
thể vượt qua được. Nhưng nếu chúng
ta vững ḷng tin th́ sẽ không có trở ngại nào không
thể vượt qua được. Giống như nhân
vật chàng hủi to-chàng Phùng-nhân vật chính trong
chuyện-một cuộc đời tuy đau khổ,
tuyệt vọng nhưng phải biết vươn lên,
đương đầu và hạ gục nó. Họ tin vào
sức mạnh của t́nh yêu và sự cảm thông
của đồng loại dành cho họ. Và những người
đau khổ đó đă sống và chiến thắng
bệnh tật được là v́ t́nh yêu.
Vầng, t́nh yêu là động lực đem lại sự
sống đến cho những tâm hồn héo úa. Vậy
bạn và tôi có suy nghĩ ǵ về điếu này. Có bao
giờ bạn nghĩ. Ḿnh có thể làm ǵ cho những người
xung quanh các bạn nhất là những người cùng
khổ chưa ?
Nếu có, bạn sẽ làm ǵ ?
Hy vọng bạn sẽ cho họ một t́nh yêu dù nhỏ.
Các bạn nhé !
Hiếu
Ngọc - Văn Môn