Trang chủ
Tin tức & sự kiện
Giới thiệu bệnh viện
Đời sống bệnh nhân
Nhóm HIV tình thương
Văn hóa xã hội
Khám chữa bệnh
Tấm lòng vàng
Địa chỉ liên hệ

HÌNH ẢNH  VIỆN PHONG  

 

 
 
 
 
 
 
Xin được sự quan tâm và giúp đỡ của tất cả mọi người !
English Weblink Liên kết
BAN LÃNH ĐẠO BỆNH VIỆN !

TIN TỨC SỰ KIỆN

Nhật ký Văn Môn -  Maria Trần Thị Hồng Nhung –

Văn Môn 22, 23 tháng 12/2007

Thế là chúng tôi đã về tới Văn Môn trong một chiều mưa lạnh. Mưa vốn không có khóa mà lại có sức mạnh níu chân người Nữ khách. Vẻ đẹp tâm hồn và tình yêu thương của người Văn Môn không phải là nghiêng nước nghiêng thành nhưng đã khiến tâm lòng chúng tôi dềnh lên những đợt sóng nhớ thương

Ai cũng biết Văn Môn thuộc huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Nhưng không phải ai cũng biết Văn Môn có cả một kho tàng quý giá mà Nước Trời gửi gắm lại trần gian mặc dù người đó có hẳn dấu chứng quê gốc nơi đây. Ngôn ngữ của Chúa luôn là mầu nhiệm. Mới đó trên đường đi không khí còn rất nóng với nắng và gió như cuối xuân đầu hạ, thế mà vừa chạm chân vào đất Văn Môn, nước tự trời cao đã ào xuống, cái lạnh len nhanh vào tận tâm can cho chúng tôi thấy thèm những vòng tay yêu thương, thèm chạy tới trú ngụ cùng nhau để chia sẻ dưới một mái nhà chung. Thêm một lần nữa Chúa đã cho tôi cảm nghiệm được ngôn ngữ bí ẩn của Ngài. Nếu chiểu theo quy luật của thế gian ngôn ngữ ấy quả là trái ngược hoàn toàn. Bởi trần gian cứ cười mới cho là vui, và khi thấy người ta khóc là tưởng rằng buồn lắm. Đã có lần tôi thắc mắc với Chúa rằng: “Chúa ơi, sao hôm nay con vui là thế mà Chúa lại khóc ở trong con?” Và Chúa đã trả lời bằng chính hôm nay rằng tôi đã không còn lạ lẫm với ngôn ngữ của Chúa khi gặp Mưa Văn Môn. Con đường tự Bệnh viện về Nhà thờ trong khu khám chữa bệnh dẫn chúng tôi đi qua một không gian bát ngát thẳng cánh cò bay. Mùa này ruộng đang được nghỉ. Sự nghỉ ngơi của đất cho tôi được cộng hưởng sự an bình. Từng tảng đất chắc nịch bóng bẩy mỡ màng khoe mình giữa thanh thiên bạch nhật chính là chứng nhân cho sự  hăng say lao động của bà con làng Phong Văn Môn. Nhìn thấy đất mà như nghe thấy lời đất rì rầm hứa hẹn những mùa  màng bội thu trong ngày tháng tới khi những giọt mồ hôi và nước mắt của bà con rớt xuống cánh đồng. Mưa vẫn mưa bay trên những luống rau xà lách, rau cải cuộn mình thành những vòng hoa xanh thẳm màu hy vọng. Thầy Peter Thướng bảo: “Họ cứ trồng vậy thôi. Ăn không hết thì để lại cho đẹp mắt người qua.” Tôi ngậm ngùi bởi tôi đã từng biết rằng bệnh nhân Phong làm sao đi bán rau được. Với lại dù có mang rau xa bệnh viện tới 10 cây số nhưng nếu phát hiện ra rằng “Rau hủi” liệu còn ai dám mua cho? Vậy là Nước mắt của người Phong đã theo nắng, theo gió thấm vào đất Văn Môn, thấm vào từng luống rau để hôm nay chúng tôi tới đây được tận hưởng vẻ đẹp tràn trề trong Thiên đường Hy vọng ấy. Mưa mỗi lúc mỗi to như hối thúc bước chân của chúng tôi phải nhanh hơn. Mà phải chạy thôi, thầy ạ, chạy thì mới kịp giờ lễ. Thế là mấy thầy trò chúng tôi cùng chạy. Càng sống, tôi càng hiểu Chúa đã chuẩn bị cho tôi tự bé thơ, khi một bước đi là một bước chạy, mà trong các môn thể dục, môn chạy dài bao giờ cũng đạt điểm cao nhất. Nên hôm nay đến đoạn gần cuối con đường, tôi chạy thật nhanh rồi ào vào một đám đông. Có tiếng hò reo: “Thầy Peter Thướng đã về”. Chao ôi là yêu thương…

… Thánh lễ chiều thứ bảy cũng được coi là Thánh lễ Chúa nhật bắt đầu trong không khí bình yên thánh thiện.  Trong ngôi giáo đường phủ màu thời gian nhỏ bé đơn sơ, chúng tôi cùng cha xứ dâng lời cầu nguyện. Ca đoàn ở nơi đây không lộng lẫy cao sang mà tiếng hát của họ đã làm đẹp lòng Thiên Chúa. Hạnh phúc cho tôi đã được họ gọi mời hát cùng để góp lễ vật tự đáy tâm tư hướng lên Đấng Cao Xanh đang hiện diện nơi đây trong thâm sâu hoài niệm. Em Hiếu bảo: “Chị Nhung ơi, ca đoàn ở đây khác với ca đoàn em đã được nghe ở những Thành phố lớn” Chỉ cần câu nói ấy của em, tôi đã cảm nhận được em, một học viên lớp dự tòng lần đầu tiên rung động khi nghe hát Thánh Ca. 

Dự thánh lễ sốt sắng, say sưa, Tuấn quên bẵng tới việc chụp ảnh kỷ niệm. Phát hiện ra điều đó tôi thấy thật thú vị. Bởi sự bình an nơi đây đã khiến chúng tôi quên hết những níu kéo trần gian, những chứng thực trần gian. Mầu nhiệm bình an là đó, chẳng phải là điều khó hiểu. “Những kỷ niệm đẹp thường là những kỷ niệm không kịp chụp bằng máy ảnh nhưng lại được chụp trong não bộ mỗi người chúng ta với bao nhiều la nơ ron thần kinh rồi…” Tôi an ủi Tuấn. Tuấn cười, nụ cười của em luôn khiến tôi nao lòng bởi vẻ đẹp khó tả toát lên bản chất thánh thiện của một Người Công Giáo. Tan lễ, chúng tôi hân hoan trao tặng ảnh Đức Mẹ cho bà con bất luận người đó có phải là người Công giáo hay không. Những cái bắt tay, những tiếng cười, những lời chuyện trò của bà con đã xua tan đi cái lạnh lẽo cô liêu khi trời ngả về chiều muộn. Tôi như được uống từng lời chia sẻ của bà con và đã say hương men chắt lọc qua tháng năm trên khuôn mặt từng người. Tuổi tác và gian nan khốn khó của bà con bệnh nhân Phong không thể nào tàn phá đi Mùa xuân vĩnh cửu nơi tâm hồn họ. Tôi bảo với Hiếu rằng: “Phép lạ của Chúa là thế, mầu nhiệm của Đạo là thế. Đâu phải trở trăn nhiều với những mớ sách vở triết học phải không? Đến đây đâu còn phải căng thẳng thắc mắc sao Kinh Thánh lại nói nhiều tới Chúa làm phép lạ nữa phải không? Mà đặc biệt hơn là đến nơi đây chúng mình không thấy có sự phân biệt tôn giáo, chỉ thấy tình người, đâu đâu cũng thấm đượm tình người phải không?” Những cái gật đầu và ánh mắt thân thương của Hiếu đã thay cho câu trả lời. Tôi vui vì tôi biết Chúa vui…

 …Thời gian về đêm như giọt sương chậm rãi lắng đọng trên những cành cây. Chúng tôi say sưa gặm nhấm thời gian như loài sên thả mình trong không gian tận hưởng món quà Bình an của Chúa. Chúng tôi liên tục trào lên cảm xúc mỗi khi bước qua mỗi cánh cửa ở Văn Môn rồi lại trầm xuống chắt chiu từng giọt cảm xúc ấy, gói ghém lại cất vào đáy tâm tư như của báu tìm được làm hành trang cho những cuộc ra đi tiếp tới. Tôi cảm giác như mình đang lạc vào Miền Cổ Tích. Nếu như trước đây tôi đã từng đọc Alixơ xứ sở diệu kỳ thì hôm nay tôi đang bắt đầu đọc Làng Phong Văn Môn, xứ sở Tình Yêu. Mỗi bước đi của chúng tôi là mỗi bước đi trong sự nhiệm mầu của Tình Yêu Thiên Chúa trao ban trong mỗi con người Văn Môn. Rời cánh cửa đầu tiên là Nhà thờ trong khuôn viên chữa bệnh của bà con, chúng tôi tới một Nhà thờ khác, nhà thờ Trà Vy nơi cha xứ ở. Hai bên đường đi chúng tôi liên tục được ngắm nhìn hang đá và chúng tôi đã đặt tên cho con đường này là Phố Hang Đá. Bữa cơm tối ở nhà cha xứ cũng là một bữa cơm kỳ diệu. Những món ăn lần lượt được bày ra. Kỳ diệu tới mức khó có thể phân biệt vị ngon của chúng là do vị ngon của thực phẩm hay là do sự hòa quyện của hương tay người nấu cộng với tiếng cười nắc nẻ và những câu chuyện mặn mòi yêu thương về người bệnh Phong của thầy Phương, một thầy tu mà chúng tôi mới quen ở nhà cha xứ nữa.  Kỳ diệu tới mức khó có thể phân biệt được bữa cơm ngon là do thực phẩm ngon hay do không gian ăn với khung cảnh sơn thủy hữu tình thi thoảng có tiếng cá quẫy dưới trăng… Chỉ biết rằng hôm nay khi ở Hà Nội rồi mà tôi vẫn thấy tiếc là chưa ăn hết được nồi cơm với cá trắm đen kho tương ở nhà cha vì hôm đó quá no rồi. Chỉ biết rằng hôm nay khi đã trở về với văn phòng tràn ngập ánh đèn thì tôi lại rưng rưng nhớ về không gian nhà cha ngập tràn hang đá. Mỗi hang đá là thể hiện mỗi ước mơ của mỗi gia đình bệnh nhân Phong. Chúa đến Việt Nam nên hang đá Chúa Giáng sinh ở Việt Nam cũng mang đậm màu dân tộc. Thay vì lót cỏ cho Chúa nằm, bà con Văn Môn lót rơm khô. Thay vì trần hang đá lạnh lẽo chỉ có hơi thở của bò dê, bà con Văn Môn đã làm cả mái nhà rơm cho Chúa. Chỉ cần nhìn thấy vậy thôi, chúng tôi đã hiểu được bà con thương Đức Mẹ, thương Chúa Giêsu Hài Đồng biết bao nhiêu. Thương nên họ đã ước mơ và ước mơ nên họ đã thể hiện qua việc tái tạo hang đá Belem ngay tại Văn Môn, vùng đất thấm đẫm ân tình tại Việt Nam này. Hẳn Chúa cảm động lắm và Đức Mẹ cũng rưng rưng nên dù gió dù mưa mà các hang đá vẫn ánh lên vẻ đẹp của Đức Tin mầu nhiệm. Lúc này đây tôi thấy trào dâng nỗi nhớ về  những ngày Đức Cha Ngân còn ở Nhà thờ Chính tòa đến thế. Khi Ngài còn là cha xứ, trong một lần chia sẻ lời Chúa, Ngài đã từng nói: “Không có ai nghèo tới mức không có gì để cho đi…”. Chiêm ngắm hang đá qua bàn tay tật nguyền của người bệnh Phong, trái tim tôi thổn thức về điều đó. Nguyện cầu Thiên Chúa Tình Yêu chúc lành cho những ước mơ của họ để thế giới không còn cảnh những người mẹ nghèo không có chốn sinh con, để thế giới không còn cảnh chiến tranh rình rập trong đêm những bé thơ chào đời. Đến đây, chúng tôi mới thấy rằng họ là những nghệ sĩ dệt nên những câu chuyện cổ tích có hậu bằng những ước mơ yêu thương…

 … Đêm đó trở về nhà khách của bệnh viện rất muộn rồi mà những câu chuyện về bà con qua lời kể của bác sĩ Thiện khi trầm lắng, khi sôi nổi, khi náo nức, khi thẳm sâu vẫn cứ được tiếp tục như không thể nào chấm dứt được. “Ờ mà kỳ lạ lắm nhé, các bạn có thể lý giải được vì sao mà các cụ ở đây đã bảy chục, tám chục tuổi rồi mà vẫn yêu nhau tha thiết không?”. Bác sĩ Thiện hấp háy đôi mắt như đùa như thật hỏi chúng tôi. Không thể trả lời, chúng tôi chỉ nghe thôi. Những sinh hoạt rất đời thường của những con người bình thường là chuyện rất bình thường. Nhưng những sinh hoạt rất đời thường của những người bệnh Phong lại trở nên mầu nhiệm. Khả năng truyền sinh dù không còn cảm giác bằng da thịt vẫn được tiếp diễn nơi đây bằng cảm giác của con tim là quà tặng đặc biệt của Thiên Chúa dành cho những con người đau khổ tột cùng nơi trần thế. Càng lúc, tôi càng cảm nhận được Thượng Đế chính là Ông Già Noel vĩ đại nhất. Ông già ấy có một cái túi mà không bao giờ chúng ta có thể nhìn thấy đáy của nó. Và những món quà của ông trao cho ai, là gì là một điều bí mật luôn nặng và sâu. Ông già Noel đã đến với các cụ bệnh nhân phong qua những hậu duệ của ông là bác sĩ Thiện, là cô Mùi, là em Ngọc, là những bác sỹ, người hộ lý, là cha Thiên, thầy Peter Thướng cùng các thầy ở Đại Chủng Viện, là Đức Tổng Giám Mục, là các cha ở Văn Môn, những con người mà các cụ không bao giờ quên tên. Ông già Noel đã  tặng cho họ Niềm Hy Vọng (còn sống là còn hy vọng, còn hy vọng là còn sống), tặng cho họ khả năng yêu thương, khả năng cảm nhận được những rung cảm dù rằng chỉ còn lại vài nơi trên cơ thể là còn cảm giác (dù bị liệt mỗi người mỗi giường nhưng hai cụ vẫn ngắm nhìn nhau đắm đuối mỗi ngày, dù tất cả các chi thể đã bị què cụt nhưng vẫn có thể trao nhau những nụ hôn nồng thắm), tặng cho họ sự sẻ chia qua những bữa cơm, tặng cho họ ý muốn tặng người mình yêu thương dù không có gì để tặng (có cụ được bác sĩ dành cho ít thịt để tăng chất đạm trong bữa cơm thì lại giấu đi để dành làm quà cho “bạn gái” là một cụ già ở phòng bên mỗi lần gặp gỡ). Ông già Noel vĩ đại nhất là Thượng đế đã tặng cho các cụ bệnh nhân Phong nơi đây một sức trẻ dù rằng sức khỏe đã giảm sút. Tôi ngỡ ngàng khi nói chuyện với một người mà tôi tưởng rằng ông chỉ ngoài 60 vậy mà khi hỏi tuổi thì mới biết là cụ đã gần 90 rồi. Thế là cả hai cùng phá lên cười. Người hỏi thì cười vì mình đoán lầm. Còn người được hỏi thì cười vì thấy thú vị. Khi hỏi tại sao lại vậy? Chúng tôi đều nhận được câu trả lời “Ơn Chúa” dù người bệnh đó là người Công Giáo hay không.

 Đến Văn Môn, chúng tôi được đến với xứ sở Hòa Bình tuyệt đối. Không còn những xung khắc trong đời sống tôn giáo khác nhau. Các không gian tôn giáo là Nhà thờ và Nhà chùa liền kề nhau như đang hòa quyện vào nhau thành duy nhất là một Nhà Tình Thương của Trời cao dành cho người trần thế. Tôi bỗng chốc trở nên đứa trẻ hồn nhiên tung tăng trong không gian yêu thương ấy. Nhà ai tôi cũng vào. Gặp ai tôi cũng chào. Và những cái ôm không khi nào là vơi cạn. Thế mới thỏa lòng mong ước một thế giới hòa bình bấy lâu. Chúa siêu việt vì Ngài là tình yêu tuyệt đối. Và đến với Văn Môn mới một lần thôi mà tôi đã đắm đuối lắm rồi. Ước chi tôi sớm được trở về…

 Bữa sáng ở Văn Môn thơm ngào ngạt đánh thức tất cả những cái mũi dù đó là cái mũi khó tính nhất. Luôn là người đúng hẹn và giữ lời hứa, thầy Thướng đã tặng hơn 500 bát phở, các cụ mỗi người một bát phở bò như tặng các cụ những ước mơ. Các cụ vừa ăn, vừa truyền nhau micaro để đọc thơ tặng lại thầy Thướng và gửi gắm niềm vui cho nhau khi được lãnh nhận món quà quý giá này. Có cụ bảo: “Lẽ ra bát phở trên phố chỉ Mười ngàn đồng nhưng bát phở của Thầy Thướng phải gấp lên tới Ba mươi ngàn đồng. Vậy là nồi phở của Thầy Thướng là Tiền Triệu rồi…” Nghe thế chúng tôi vui lắm bởi các cụ vui là chúng tôi vui, các cụ cười là chúng tôi thấy được khen rồi. Sự mộc mạc của các cụ đã cho chúng tôi vơi đi những mệt mỏi của chặng đường xa…

 … Chỉ còn một buổi trưa nữa thôi là phải đi rồi. Mới gặp đã xa nhưng Chúa ơi đừng để con xa mãi mãi. Xin Chúa cho con sớm trở về để con cùng các cụ cứ mỗi tháng mỗi lần ăn bát phở yêu thương, để con cùng các em thiếu nhi đi những bước đi như những bước nhảy trong lời ca tiếng hát, để con được ngồi nghe tâm tình của các cụ nhiều hơn về quê hương, về những mối tình cuối đời mới gặp, để con được gọi là sơ, là dì mặc dù con chưa ở một nhà dòng nào cả, con chỉ mới đang tu giữa dòng đời theo tiếng gọi của Chúa, Chúa ơi… Xin Chúa nhận lời con Chúa nhé, cho con được mãi mãi đón nhận được ý Chúa, thực thi theo ý Chúa một cách trực tiếp và cho con sẽ dễ làm quen với những người bạn đang học lớp Dự tòng hôm nay và mai sau để con mời gọi họ đi vào Hành trình Đức Tin đầy yêu thương…

 Trên chuyến xe trở về Hà Nội trước Giáng sinh hôm ấy, Hiếu đã rất vui. Và em bảo em đã thấy được tình yêu thương của Thiên Chúa ở muôn nơi đặc biệt là Văn Môn như bài hát Con vẫn trông cậy Chúa. Em quay sang Tuấn cười. Nụ cười đã xóa tan  những ưu tư triết lý hồi đầu đến lớp. Nụ cười giản đơn nhưng lại nhiệm mầu. Đến với Đạo rồi đi trên con đường ấy sẽ thấy Sự sống đời đời. Ôi những tình yêu mời gọi tình yêu, mối tình nối tiếp mối tình.  Tôi vỗ tay và hòa đồng trong niềm vui của em. “Chị đã không sai khi nhận ra Hiếu ở lớp học”. Chúng tôi cùng vui trong niềm vui sau khi tự Văn Môn trở về. Và giờ này chắc hẳn ai cũng nhớ Văn Môn mỗi khi đi trong mưa bay, mỗi khi đi qua cánh đồng bất giác lại như đang đi về nơi ấy. Và ắt hẳn ai trong mỗi người chúng tôi cũng thầm thì lời Tạ ơn Thiên Chúa.

Tạ ơn Thiên Chúa đã cho chúng con nhận ra nhau trong đời sống Đức Tin, tạ ơn Chúa đã cho chúng con gọi được cho nhau để đưa nhau tới những miền đất xa xôi theo ý Chúa. Xin Chúa cho chúng con kết nối được với nhau dài và rộng hơn, xin cho chúng con cùng nhau dệt nên những ước mơ cho người nghèo khó, xin cho nước mắt của chúng con trôi đi những đắng cay tủi nhục, những hắt hủi của người đời hằn lên cuộc đời trầm luân của bệnh nhân phong Văn Môn và biết bao nơi khác trên hành tinh này. Xin cho càng ngày càng có nhiều người đến với họ để học ở nơi họ Ngôn ngữ của Thiên Chúa là Ngôn ngữ của Tình Thương, xin cho chúng con dẫu có vô tình đi qua những đớn đau của người khác thì vẫn được Chúa nhắn thầm quay lại…

Văn Môn 22, 23 tháng 12/2007

Maria Trần Thị Hồng Nhu

Phác đồ điều trị Phong cho người lớn
Việc chạy chữa bệnh Phong trong quá khứ

Các bài khác

Trao học bổng và tặng xe đạp cho 05 em học sinh nghèo chãm ngoan học giỏi                   

Kỷ niệm 52 năm ngày thầy thuốc Việt nam và đón nhận Huân chương Độc Lập hạng III. 

Văn Môn - Trường học tình người

Người con của làng phong cùi Văn Môn quê tôi.

 Trang sau

Ghi ơn  

Trong quá trình phát triển và xây dựng.                                 Bệnh viện phong da liễu Văn môn Thái bình.                                 Gặp rất nhiều khó khăn về mọi mặt. Rất mong được sự giúp đỡ và lòng hảo tâm của                                 tất cả mọi người. Chúng tôi tập thể y, bác sĩ đang ngày đêm cùng chung sống với bệnh nhân Phong . Mong được góp sức mình giảm bớt nỗi đau của người bệnh về vật chất và tinh thần. Rất mong được sự cảm thông của Quý vị.

Từ thiện bác ái.

Chùm Ảnh Bệnh nhân

Chi tiết >>>

 

   

    

    

    

Liên kết cộng đồng !
Trại Phong phía Bắc

Ø Quả Cảm - Bắc Ninh

Ø Chí Linh - Hải Dương

ØQuảng Yên-Quảng Ninh

ØPhú Bình - Thái Nguyên

Ø Sóc Sơn - Hà Tây

Ø Ba Sao - Hà Nam

Ø Cẩm Thuỷ - Thanh Hoá

Ø Vân Môn - Thái Bình

 

 

 

 

 

 Bệnh viện phong da liễu Văn môn Thái bình.

Địa chỉ: Xã Vũ vân, huyện Vũ thư, tỉnh Thái bình; Tel: (84-036) 682.7614, Mobile: 0912.027959.

Thiết kế bởi: www.vinaportals.com, Mobile: 0988.232.589