| Trẻ em là nguồn vui, nguồn hạnh phúc vô
giá cho các bậc cha mẹ, vì chúng chính
là hoa trái, là kết quả của tình yêu
giữa cha và mẹ. Mới chỉ là trong
trứng nước, mầm sống ấy đã đem
lại cho các ông bố, bà mẹ một
niềm vui, hạnh phúc và một dự tính
cho tương lai tốt đẹp cho sinh linh
nhỏ bé, yếu ớt ấy.Khi đứa trẻ
cất tiếng khóc chào đời cũng là lúc
niềm vui và sự lo toan được mang đến
cho các bậc cha mẹ: "Con mình sẽ
như thế nào? Chúng giống cha hay mẹ
chúng nhỉ? Con mình sẽ lớn khôn như
thế nào? Chúng sẽ vào trường nào,
rồi sẽ làm gì khi chúng lớn...???"
Một loạt những câu hỏi cứ xoay
quanh trong ý nghĩ. Cảm tạ Ông Trời
khi đã cho con người được món quà
đáng yêu và quý giá đến như vậy!

Bé An, Khánh.
Theo thời gian và đặc biệt trong sự dạy
dỗ của gia đình (là chiếc nôi đầu
tiên), của những người xung quanh,
trẻ thực sự bắt đầu lớn lên về
hình hài và tâm trí. Mới ngày nào
cất tiếng khóc "oe oe" chào đời,
thoắt một cái trẻ đã tập lẫy,
tập bò rồi tập đi, tập nói ... Ôi
những âm thanh phát ra từ cái miệng
xinh xắn mới dễ thương là dường nào!
Có lẽ đây cũng là khoảnh khắc đáng
nhớ nhất trong cuộc đời của mỗi
bậc cha mẹ.
Là
cha mẹ ai cũng mong sao cho con mình
khoẻ mạnh, ngoan ngoãn và đầy lòng
hiếu thảo, vì các con chính là “ngày
mai” của cha mẹ. Mỗi bước con đi,
mỗi tiếng con cười, mỗi lúc con khóc...
chính là lúc con trở nên niềm an ủi
của cha mẹ, con có biết không?
Vì vậy, trẻ lớn
lên khoẻ mạnh, khôn ngoan, đó là
một mong ước lớn của mẹ cha; không
cha mẹ nào mong muốn con cái của mình
khi sinh ra lại mang bệnh tật, hay
chết chóc. Trẻ khoẻ - gia đình hạnh
phúc. Trẻ đau ốm - gia đình suy sụp.
Đứng trước cổng một trường học tôi
thấy các em nhỏ sao mà xinh đẹp, duyên
dáng và đáng yêu quá: quần áo, đầu
tóc gọn gàng, cặp sách xinh xinh, chúng
được cha mẹ đón về nhà với nụ cười
còn tươi trên môi. Tôi thầm nghĩ
cuộc sống này tươi đẹp biết bao!
Trẻ em thật hạnh phúc và sung sướng,
tôi thầm cảm tạ Ông Trời vì những
thiên ân đó.
Cho đến một ngày mùa đông, tại Văn Môn -
nơi tôi đang tâp việc, sau giờ giao
ban buổi sáng, trước sự ngỡ ngàng và
sợ hãi của số ít người. Vì trước
mắt tôi lúc đó là hai gương mặt già
nua, bé nhỏ, gầy gò, ốm yếu, da tróc
vẩy và đỏ rực, nhất là mái tóc không
còn là tóc, mà dường như nó đã khiêm
nhường ẩn mình trong một lớp chất
sừng dày cộp. Hai hàng lông mi không
tồn tại nữa, đôi mắt to đỏ ngầu
trông rất đáng sợ, đôi bàn tay nhỏ
bé, gầy gò bé tẹo, ngón ngắn ngón dài
trông cũng không phải là tay nữa.
Một em thì một con mắt dường như đã
lòi hẳn ra nhìn mờ mờ, ảo ảo.
Nếu ai lần đầu tiên nhìn thấy hai em nhỏ
chắc có lẽ cũng bàng hoàng, giật mình
sợ hãi như tôi vậy! Nhìn hai em, tôi
cứ nghĩ hai em đến từ một hành tinh
khác. Sau lớp quần áo cũ kĩ là lớp
da sần sùi, tróc vẩy từng mảnh,
khiến cho thân hình hai em như được
khoác một bộ áo khoác rất “khác người”.
Đứng trước hai em lúc này tôi thật
cảm động, xót xa và niềm thương
cảm trào dâng. Chúng xấu xí và đáng
thương quá!
Có
nhiều người xung quanh tôi lúc đó cho
rằng hai em bị nhiễm chất độc màu
da cam, hoặc bị bệnh phong hay một
bệnh gì khác chẳng biết nữa. Hai em
nhỏ được đưa về Văn Môn bởi hai
sơ dòng Đa Minh - Thái Bình từ một vùng
đất nghèo nàn nào đó. Được Ban Giám
Đốc bệnh viện phong - da liễu Văn Môn
cùng với cha Jos. Mai Trần Huynh tiếp
nhận và nuôi dưỡng tại bệnh viện.

Hai chị em tên là: Nguyễn Thị An và Nguyễn
Văn Khánh, 9 tuổi, hai em là chị em
sinh đôi.
Qua
thời gian kiểm tra, xét nghiệm và sử
dụng các biện pháp y học, bác sĩ Bùi
Huy Thiện- GĐ bệnh viện cho biết hai
em đã mắc một căn bệnh mà y học
gọi là: Ichiose - bệnh vảy cá:
"Bệnh xảy ra ở trẻ sơ sinh trong
những tháng đầu, thương tổn ở
khắp người cũng có khi khu trú ở
một số vùng như ở những chỗ nếp
gấp, vùng da mỏng. Vùng da khô dễ
hoặc khó bong tuỳ từng người, vảy
khi dày khi mỏng màu xám trắng hoặc xám
nâu đôi khi gần giống màu da bình thường,
vảy rộng sắp xếp tương đối đồng
đều giống vảy cá, sờ thấy thô ráp.
Có thể có trường hợp: da dày rõ
rệt có thể gây co kéo, những mảnh
vảy dày, to bao phủ gần khắp cả người,
hạn chế cử động, lớp vảy màu đỏ
có chỗ nứt nẻ nhất là ở các khe,
kẽ. có chỗ tạo thành vảy giống
vảy cá, co kéo mi trên làm lộn kết
mạc ra ngoài, tóc mỏng bình thường
hoặc dày lên. Bệnh có thể kéo dài
nhưng thường xuyên thuyên giảm rõ
rệt nhưng gây cảm giác ngứa ngáy toàn
thân".

Em
vui cười
Theo lời bà Nga kể: Vì hoàn cảnh gia đình
quá nghèo, chồng bà chết sớm để
lại vợ là Trương Thị Nga (bà Nga cũng
không phải là người hoàn toàn bình
thường), và hai con An, Khánh. Khi mới
sinh ra An, Khánh đều rất khoẻ mạnh,
nhưng sau vài tháng trên cơ thể hai em
đồng loạt xuất hiện các vết loét,
các vết loét này xuất hiện ở khắp
cả người, chúng chảy nước, bong da
hết đợt này đến đợt khác. Bà Nga
đã đưa hai con đến bệnh viện để
điều trị, các bác sĩ khám và cho
biết đó là bệnh chốc loét, sau này
khi lớn lên thì sẽ khỏi. Nhưng càng
chờ đợi sự mau lành bệnh của hai
em thì bà Nga lại càng thấy một sự
thật phũ phàng là: bệnh của hai con mình
không những không khỏi mà ngày càng
nặng ra, da bong vảy nhiều, xù xì...,
quá chán nản, bà mang hai con về nhà
cam chịu với số phận! Hằng ngày bà
Nga đã phải
ngậm ngùi
“nhốt” hai con ở nhà để ra
bãi đá, bãi than làm “cửu vạn”
kiếm tiền nuôi các con. Gia đình chỉ
thực sự đoàn tụ trong bữa cơm
cuối ngày. Do ăn uống kém nên An và
Khánh gầy còm, ốm yếu, cạn dần
sinh lực để tồn tại.
An là chị của Khánh nhưng An rất khôn ngoan,
em đã nói với tất cả mọi người nơi
bệnh viện phong-da liễu Văn Môn:
- Các bác ơi, xin các bác chữa bệnh cho chị
em cháu, khi khỏi bệnh chúng cháu sẽ
đi làm kiếm tiền để giúp đỡ cho
mẹ cháu, mẹ cháu khổ lắm! Ước
muốn của cháu là khi khỏi bệnh cháu
có thể trở thành một cô giáo dạy
chữ cho mọi người. Không xúc động,
không nghẹn ngào sao được khi bé An
mới 9 tuổi, trên người chỉ thấy
bệnh tật lại có được suy nghĩ người
lớn như vậy !
An và Khánh mới đầu sống ở Văn Môn còn
sợ sệt, lạ lẫm, vì cái gì hai em cũng
không biết, không ăn vì đó là những
thứ vô cùng lạ. Khi còn ở nhà lâu lâu
hai em mới đuợc ăn một bữa cơm thòm
thèm. Mọi người xung quanh nhìn hai em
ái ngại và nghẹn ngào. Chứng kiến
hoàn cảnh đau buồn này, có nhiều người
khóc và thương cho số phận các em.
Bằng tuổi hai em bây giờ các em nhỏ
đang được tung tăng cắp sách tới trường,
còn hai em thì… !
Dẫu biết rằng cuộc sống không phải toàn
là màu hồng, nhưng cuộc sống của An
và Khánh làm cho mỗi chúng ta phải suy
nghĩ. Những lúc Khánh nhớ mẹ, em khóc
nhiều lắm, nhưng em cũng mau nín, bởi
có bàn tay chăm sóc, được xoa dịu
bởi bàn tay nhân hiền của hai sơ dòng
Mân Côi đang phục vụ tại Văn Môn.
An và Khánh đã trở nên trung tâm gây sự chú
ý của bất kỳ ai khi đặt chân đến
Văn Môn. Do vậy, trong thời gian qua các
đoàn từ thiện, các hội cứu trợ và
các nhà hảo tâm đã giúp đỡ thuốc
men cho hai em qua Ban Giám Đốc, và cha
Jos.Mai Trần Huynh. Họ đồng cảm và
thương đến cuộc sống cũng như tương
lai của hai em nhiều lắm!
Tháng 6 năm 2008, bệnh viện mắt Sài Gòn - Hà
Nội đã về Văn Môn phẫu thuật mắt
trái (đã hỏng) cho em Khánh; ca
mổ diễn ra thành công. Giờ đây Khánh
đang ước mong có một con mắt mới
thay thế để em có thể có một đôi
mắt hoàn chỉnh hơn.
Sống với Văn Môn một thời gian, An và Khánh giờ đây rất
năng động, hoạt bát, gặp ai cũng chào,
thấy ai cũng hỏi, hai em được mọi
người nhất là các bệnh nhân phong yêu
quý.
Ngày hai lần vào lúc 9h sáng và 3h chiều, trên chiếc xe đạp
ba bánh An lai Khánh tới bếp ăn của
bệnh viện ăn cơm. Tuy bệnh tật, nhưng
hai em cũng rất ham học hỏi. Sáng sáng,
chiều chiều hai em chở nhau tới nhà
thầy Hiền (một bệnh nhân phong,
hiện đang cư trú trong bệnh viện).
Khi có cha về dâng thánh lễ tại nhà
thờ giáo họ Đông Thọ (tọa lạc
ngay trong khu vực bệnh viện) để tham
dự thánh lễ … An và Khánh rất
khỏe, hai em đã tăng lên 2kg từ khi
về Văn Môn. Ơn Trời, hai mầm sống
đáng yêu ấy đang ngày càng lớn
mạnh và được sống trong tình yêu thương
của tất cả mọi người.
Đứng trước tôi và các em nhỏ trong bệnh
viện, An và Khánh không ngại ngùng múa
bài “hai bàn tay của em” do tôi dạy.
Bằng tất cả khả năng của mình, hai
em múa rất hồn nhiên và ngây thơ, cho
dù hai bàn tay bé tí có xù xì, hai em
vẫn múa: “Hai
bàn tay của em, đây em múa cho mẹ xem,
hai bàn tay của em như hai con bướm
xinh xinh. Khi em giơ tay lên là bướm
xinh bay múa. Khi em em giơ tay xuống là
con bướm đậu trên cành hồng.”
Thưa Quý vị,
Bài hát trên không phải xa lạ, cử điệu
rất đơn giản, nhưng đối với An và
Khánh là cả một nỗ lực lớn, cố
gắng hết mình. Hai bàn tay của em như
“con bướm xinh xinh” được không ?
Khuôn mặt và vóc dáng của hai em có
được cải thiện không? Làn da của
hai em có được như mọi người không?
Tương lai của hai em sẽ ra sao? Điều
đó phụ thuộc vào sự yêu thương giúp
đỡ nhiệt tình của các tổ chức, các
đoàn thể, các cá nhân và những nhà
hảo tâm ở khắp mọi miền đất nước.
Với bài viết này, tác giả ước mong rằng
các bậc cha mẹ luôn tự hào về con cái
của mình, đã được sinh ra hoàn toàn
khỏe mạnh và lớn khôn. Đồng thời
không quên dành sự cảm thương, chia
sẻ đến những mảnh đời bất hạnh,
kém may mắn. Đặc biệt An và Khánh đang
rất cần sự quan tâm cả tinh thần
lẫn vật chất của các tổ chức, các
nhà hảo tâm và của tất cả mọi người,
để An và Khánh có thể nở nụ cười
tươi tắn trên môi như bao trẻ em khác.
Xin hãy cho An và Khánh một ngày mai tốt đẹp!
Bùi Hiếu Ngọc |