|
Ông
Nguyễn Văn Trữ năm nay 78 tuổi ông đang ở trại
phong Vân Môn thuộc xã Vũ Vân huyện Vũ Thư tĩnh
Thái Bình, ông bị bệnh phong khi mới 12 tuổi và
bị tàn phế nặng từ năm 24 tuổi trong suốt 54 năm
ông ngồi trên giường và sống như mọi người,
nhiều lúc ông ngồi nhìn người ta đi qua lại ông
hận cho ông tại sao mình không đi lại giống
người ta và nghĩ ra một cách giải quyết là tự
vẫn, ông kể lại vì ông không đi được nên ông
không thể làm gì được và nghĩ ra cách riêng của
mình, trên giường ông lúc nào cũng có con dao để
ông gọt tỉa đồ ăn, nên ông nghĩ ra một cách là
để con dao xuống dưới giường, quay ngược mũi dao
lên trên và ông tự nảy lên để con dao đâm vào
tim, may mắn sao mũi dao đi xuyên qua bụng,
những bệnh nhân xung quanh kịp la lên để đưa ông
đi cấp cứu, như vậy là một lần tự vẫn không
thành, sau khi lành vết thương ông lại tiếp tục
nghĩ ra 1 cách khác để tự kết thúc đời mình,
thời tiết ở đây về mùa đông thì lạnh thấu xương,
mùa đông lạnh bao nhiêu thì mùa hè lại nóng bấy
nhiêu, nên bên giường ông luôn có cái quạt để
ông xua đi cái nóng oi bức, sau nhiều ngày tìm
cách bức hai sợi dây điện, ông cầm vào khi đã
đưa phích cắm vào ổ điện, điện giật làm 2 tay
ông cháy sém nhiều chổ, đã tàn phế rồi nay càng
tàn phế thêm và lần này cũng vậy ông được cứu
cấp kịp thời, lại một lần nữa ông không tự kết
thúc được đời mình.
Đó là câu chuyện xưa ông kể lại khi chúng tôi
đến thăm ông, bây giờ tuy ông vẫn phàn nàn về
tuổi tác xong ông cũng vui và an bài cho thân
phận của mình và ông ngồi đó trên cái gường có
cột ngang 1 cây tre ngăn cho ông khỏi rơi xuống
gường khi bất cẩn và chờ đợi… Cha, cùng những
khách thập phương đến để ông bày tỏ nổi niềm va
an ủi ông qua đi những ngày còn lại…
Huynh
Phuoc Em
|