Tâm sự của tôi

Bùi thị Hiếu Ngọc

 Cuộc đời ai cũng có rất nhiều hồi ức, có nhiều kỷ niệm mà cũng có nhiều biến cố mà măi về sau này, mỗi khi nhắc lại ta cũng không sao cầm được nước mắt. Cũng như cuộc đời tôi vậy.

Sinh ra từ lâu rồi, tôi sinh ra từ chi thể của Mẹ tôi, tôi là con út trong một đại gia đ́nh lớn, rất lớn các bạn ạ ''

Gia đ́nh tôi tuy đông con, nhưng Mẹ tôi vẫn cố nghĩ cho tất cả anh em chúng tôi những cái tên thật đẹp. Anh em tôi có những người rất to béo, mập mạp, nhưng cũng có những người bé xíu như tôi và một vài anh em khác nữa. Anh em tôi có người tính rất phóng khoáng, hiền hậu nhưng cũng có những người rất chi là nóng nảy. Có người gặp toàn may mắn trong cuộc sống nhưng cũng có những người gặp toàn điều rủi ro, đau khổ thôi. Tôi là một ví dụ.

Sau khi Mẹ tôi cho ra sống tự lập, tôi hăm hở, tươi sống, hăm hở phát triển. Tuy không được tráng lệ với những toà nhà cao ốc, những lâu đài tráng lệ, hay những băi cát khô khan. Trên tôi được bao phủ bởi màu xanh của bạt ngàn rừng chuối, thấp thoáng là những ngôi nhà đơn sơ, bé nhỏ của những người nông dân hiền hậu. Cuộc sống cứ thế trôi đi trên tôi với những âm thanh âm ỉ, êm đềm của những đôi bàn chân xinh xắn, đôi bàn tay nhỏ nhắn thoăn thoắt biến đời tôi, cho tôi lên một thân xác mới. Thật là hoà b́nh và tĩnh lặng.

Cho đến một ngày, tôi chợt giật ḿnh khi có những người lạ mặt đem đến trên tôi những con người xấu xí, bẩn thỉu và đáng kinh tởm. Trông họ như những con quái vật vậy. Tôi cũng thấy gai rợn hết cả xương sống lên. Tôi oằn lên ,oằn xuống và rên siết khi có những bàn chân kỳ lạ, những đôi bàn tay khác thường tác động tới tôi.

Họ bị những người lạ mặt đưa đến, lôi sềnh sệch, đun đẩy, đối xử rất thậm tệ. Trông những người đưa những người xấu số này đến mặt hằm hằm, nh́n những người đó với ánh mắt căm ghét ghê tởm. C̣n những người tội nghiệp kia th́ van nài, khóc lóc và lạy lục nhưng họ không tha. Họ đẩy ra và luôn mồm:

- Đồ con hủi'' chết đi đồ con hủi

Cảnh tượng trông thật thảm thương. Lúc đầu tiên tôi chỉ phải đón có vài người lở loét, cụt kịt, nhưng càng về sau càng nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Có nhiều người trông cụt hết cả chân , cả tay ḅ lê lết ăn xin măi mới đến được chỗ tôi. Họ khổ lắm. Họ vừa ḅ, vừa khóc, vừa kêu trời, trách trời. Nước mắt họ rơi trên tôi làm tôi lạnh toát. Tôi cũng khóc theo họ. Tôi thương họ lắm.

Mỗi con người, mỗi số phận và mỗi định mệnh. Những con người đến chỗ tôi đều bị xa lánh, bị hắt hủi, bị đuổi giết bởi dân làng, bởi người thân ,nhưng may mà thoát được. Có người bị bức tử, nhảy xuống sông quyên sinh nhưng lại được cứu sống như bà Khế, ông Cân.

Thật trớ chêu v́ nghịch cảnh xô đẩy, họ đau khổ, họ kêu than, tôi thưưong họ lắm. Nhưng cũng giống như họ, tôi cũng đau khổ. Tôi bị anh em tôi xa lánh và ngăn cách tôi bằng những tường rào, những ḍng sông lạnh buốt. Tôi cũng đau khổ. Tôi t́m về với mẹ, Mẹ bảo tôi:

- Dừng sợ, hăy cứ là ḿnh con ạ '' con hăy cứ yêu và cầu nguyện cho anh em con - những người bỏ rơi con, xa lánh con. Rồi đến một lúc nào đó. Mẹ tin các anh em sẽ hiểu con. C̣n Mẹ, nay Mẹ ban cho con một cái tên mới. Thay v́ cái tên Trại Chuối, nay Mẹ cho con cái tên Văn Môn - Văn Môn - cánh cửa văn học - Văn Môn - cánh cửa ḷng nhân ái.

Hăy vững tâm con ạ, Mẹ luôn ở bên con.

Nghe lời Mẹ khuyên, tôi quay về chốn cũ bắt đầu một cuộc sống '' người cùi''. Lúc đầu tôi cũng sợ lắm, nhưng họ cứ ở trên tôi, tôi không làm thế nào đuổi họ đi được. Nhưng sau tôi lại thấy thương họ, tôi thương họ, v́ họ không nhà cửa ,không người thân, họ bị xa lánh và trông đáng thương. Tôi nghĩ, tôi bị anh em xa lánh, tôi c̣n có mẹ để chia sẻ, được nghe Mẹ khuyên,nhưng c̣n họ, họ không có ai cả. Họ đau khổ cả thể xác lẫn tinh thần. Ở với những người phong, tôi được chứng kiếm rất nhiều cảnh đời hết sức éo le và cay nghiệt.

 Như cụ Lữ, tự tử hai lần bằng điện và dao bầu mà không chết.

Hay cụ Tâm bị con cháu bỏ rơi đến suốt đời

Hay cụ Bớp mù cả hai con mắt, hai chân và hai tay cụt ngón

Cụ Quyên 87 tuổi mà chưa bao giờ được ai đó quan tâm, yêu thương. Rất nhiều, rất nhiều cảnh đời đau khổ nữa.

Ngày ngày tôi bị đánh thức bởi những tiếng huỵch mạnh của những đôi chân giả hay những tiếng rơi vỡ của những dụng cụ sinh hoạt của các cụ do đôi tay tàn tật gây ra. Tiếng bước chân đi liêu xiêu trên đất, những bàn tay soa lên mặt tôi thành những đường phẳng ĺ nhỏ hẹp. Và trải qua bao nhiêu năm tôi đă ôm vào ḷng ḿnh những người bệnh cùi như vậy, nhưng ngặt một lỗi đám tang của họ sao mà buồn thế.

Trong cái nắng oi ả của mùa hè, chiếc xe tang đi nhanh, vội vă để lại đằng sau lơ thơ vài người con, mà họ không biết đau cái đau của người con khi bố mẹ họ qua đời, họ không mảy may thương tiếc, lại c̣n đi thật xa cái quan tài, đỏ chói mang cái xác một người thân hủi của ḿnh trong đó. Họ không khóc th́ thôi lại phán lên một câu chua xót :'' thế là ta hết nợ ''

Tôi nghe thấy mà bực ḿnh, tôi điên lên và ước chi người nằm trong cái họp đỏ chói đó là những người con bất hiếu như họ. Không biết, khi nắm trong quan tài đó, những linh hồn đó nghĩ ǵ? liệu họ có chua xót ngậm ngùi cho số phận của ḿnh không? hay có nhiều cụ ,không con cháu, không gia đ́nh, khi chết chỉ vài các thủ tục đơn giản là họ vĩnh viễn trong tầng đất sâu là tôi. Đau khổ quá, thương tâm qua

Nhưng với tôi, để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc là một loạt những t́nh cảm bạn hữu, sẻ chia giữa những  người xa lạ dành cho những người trại phong. Những ông bà đó cho tiền, xây nhà, chu cấp tiến ăn uống cho các cụ. Nhiều đoàn từ măi miền đất anh em tôi vượt danh giới sợ hăi để đến động viên an ủi những người phong nên tôi cũng thấy vui cho họ.

Sống với những người bệnh phong đau khổ có lẽ tôi cũng bị mắc phong rồi. Anh em tôi vẫn xa lánh tôi, nhưng Mẹ tôi lại càng yêu thương tôi hơn, an ủi tôi nhiều hơn.

Các bạn ạ, bây giờ các bạn đă biết tôi là ai chưa? tôi là đất Văn Môn đây. Và Mẹ yêu dấu mà tôi nói đến là Đất Mẹ đấy.

Tôi là đất, tôi yêu quư những ǵ thuộc về tôi, sống trên tôi, tôi yêu quư những con người phong cùi bị xa lánh, bị khinh rẻ và đau khổ này.Bởi lẽ thế giới không t́nh yêu là một thế giới chết, con người không t́nh yêu là một con người vô tâm. Và tôi mong rằng các bạn sẽ yêu thương những người xung quanh ḿnh và đặc biệt là những người có số phận đau khổ,nghiệt ngă hơn các bạn. Đừng xa lánh nhưng hăy đến bên họ để sẻ chia, để động viên, khích lệ họ để họ vui sống lạc quan tin tưởng vào cuộc đời. Đôi khi chỉ một cái nh́n đầy yêu thương của bạn làm cho ai đó ấm ḷng hơn và có thêm nghị lực để sống.

Tôi là đất, tôi sẽ ôm trọn tất cả các bạn và sử lư các bạn nếu các bạn không yêu thương nhau.

Xin đừng để cho những linh hồn đau khổ dưới những ngôi mộ lạnh lẽo kia nói chuyện với nhau là: '' Tôi đến chết mà vẫn chưa được yêu thương ''