VĂN
MÔN - CÁNH CỬA L̉NG NHÂN ÁI
MÙA
HÈ 2005, CHÚNG TÔI ĐẾN BỆNH VIỆN PHONG – DA
LIỄU VĂN MÔN - THÁI B̀NH ĐỂ CÙNG CHIA SẺ
CUỘC SỐNG VỚI TẤT CẢ BÀ CON Ở ĐÂY.
CHÍNH
NƠI ĐÂY, VỚI BIẾT BAO NHỮNG KỈ NIỆM
THẤM ĐẬM T̀NH NGƯỜI, CHÚNG TÔI CÓ ĐƯỢC
BÀI HỌC T̀NH NGƯỜI YÊU THƯƠNG VÔ BỜ
BẾN.
T̀NH
YÊU THƯƠNG NÀY ĐƯỢC DIỄN TẢ TRONG
NHỮNG H̀NH ẢNH CỦA ĐOẠN VIDEO VỚI NHAN
ĐỀ:
VĂN
MÔN – CÁNH CỬA L̉NG NHÂN ÁI
XIN
GỬI ĐẾN MỌI NGƯỜI VỚI TẤT CẢ
L̉NG TRI ƠN SÂU SẮC NHÂN NGÀY THẾ GIỚI NGƯỜI
BỆNH PHONG 26-1-2008.
Phaolô
Nguyễn Trung Thiên
Hè
năm 2005, chúng tôi được gửi đến để
cùng sẻ chia cuộc sống với những người
phong cùi, tại Bệnh viện phong - da liễu Văn Môn
tỉnh Thái B́nh, chừng một tháng. Những người
ở đây đă để lại cho chúng tôi những bài
học về t́nh yêu, về khát vọng sống …thật
khó phai mờ.
Vào
một buổi chiều, một bạn nói với tôi:
“anh đă đến thăm một cụ người to
béo, cụt chân, người Hà Nội, cụ kể
nhiều chuyện hay. Cụ nói câu này làm em ngạc nhiên:
“Chúng tôi, những người bệnh phong, chúng tôi có
thể cụt chân, cụt tay, nhưng chúng tôi đâu có
cụt đầu.”
Tôi
đă thăm nhiều người bệnh ở khu nhà
liệt (dành cho những người bệnh nặng không
thể di chuyển) tại sao tôi không thấy cụ này.Hóa
ra cụ đang nằm điều trị tại bệnh xá.
Hôm
sau, chúng tôi cùng bệnh viện thay toàn bộ giường
mới cho bệnh nhân tại khu bệnh xá. Tôi có dịp
chứng kiến một chị hộ lư đang mang bầu,
bế một người đàn ông to béo, cụt chân
cởi trần, nặng chừng 80 kí một cách nhẹ nhàng.
H́nh ảnh này tôi rất nhớ và ấn tượng
lắm.
Ngay
sau đó tôi đến hỏi thăm, và biết tên
chị là Vui, c̣n người đàn ông tên là Phùng.
Hỏi quê ông ở đâu? Quê tôi ở ven Hà Nội, làng
tôi nổi tiếng bởi có nghề làm cốm.
Vài
hôm sau, tôi dành trọn vẹn một buổi sáng nói
chuyện với ông. Ông là người thông minh, nhớ
nhiều chuyện và kể nhiều chuyện lắm.
Sau
khi lấy vợ, sinh một người con gái duy nhất
tên là Thuận, ông mắc bệnh phong, khoảng năm 54,
năm 55 ǵ đó (1954-1955), ông chuyển đến
trại phong Văn Môn. Ngước mắt lên như nh́n vào
một cơi xa xăm nào đó, ông chậm răi nhưng chân
thành cảm động:
Có
lần nhà tôi đến thăm tôi, tôi nói với cô
ấy rằng, em ạ, ở đây anh đă có người
khác thương anh rồi. Em đi t́m người khác
đi. Cô ấy liền tháo cái nhẫn, trao cho tôi nói, anh
ạ, chị ấy đâu để em trao cái này cho
chị, và nhờ chị giúp em trông nom anh. Tôi nói anh đùa
thôi. Em đang nuôi con nhỏ lỡ nào anh phụ bạc em.
Nhưng
ông vẫn nghĩ đến sẽ có một ngày vợ
chồng ông chia tay. Vài năm sau ông nhận được
đơn li dị của người vợ, và nghe nói bà
ấy lấy chồng ở Hải Pḥng. Ông buồn
lắm, nhưng ông bằng ḷng chấp nhận số
phận của ḿnh. Ông kể tiếp:
Gia
đ́nh tôi kể lại rằng, cháu Thuận khi lớn,
t́m hiểu một người. T́nh cờ anh đó đọc
được lá thư của tôi gửi cho cháu. Tôi thường
chỉ dặn cháu học giỏi, ngoan vâng lời ông bà
nội, thay bố chăm cho ông bà…Đọc xong, anh ta trách
cháu, th́ mẹ em lấy chồng khác ở Hải Pḥng
đă đành, nhưng bố em đâu có chết, bố
vẫn sống ở Văn Môn cơ mà, sao em nói dối
anh? Cháu chỉ có khóc, và từ bấy giờ bố con không
gặp nhau nữa.
-Thế
từ khi bác ở đây, chị Thuận có đến thăm
bác không?
-Chưa bao giờ. Ông trả lời mà đôi mắt
đỏ hoe. Tôi cũng thấy nhói trong tim.
-C̣n họ hàng?
-Có, mới đến thăm, các chú có cho tôi mấy
triệu.
-Bác có bao giờ giận chị Thuận bất hiếu không?
-Không, không bao giờ, tôi chỉ yêu thương nó thêm, tôi
thương nó v́ nhà nó nghèo lắm.
Nói
chuyện với ông nhiều lúc cả hai cùng nghẹn ngào
lặng im…Bù lại, ông nhận Chị Huệ là nhân viên
lao công của bệnh viện làm con nuôi, cứ chiều
chiều chị hoặc con gái chị mang cho ông một bát
canh…
-Bác
Phùng ơi, bác mong muốn và ước mơ ǵ không?
-Tôi chỉ có hai ước muốn này. Một là tôi
được gặp lại người con gái duy
nhất của tôi, cháu Thuận, sau hơn 50 năm chưa
được nh́n thấy nó. Hai là được
trở về quê, làng Dịch Vọng Hậu, được
nh́n thấy những thay đổi quê nhà, dù tôi chỉ
cần nh́n thấy được cái điếm làng tôi
trong giây lát, rồi tôi đi ngay tôi cũng thấy vui ḷng.
Tôi
nói với ông, bác cứ cầu trời khấn phật
đi, chắc thế nào trời phật cũng nhận
lời của bác. Cháu sẽ cố gắng đến thăm
gia đ́nh nhà bác và t́m gặp chị Thuận.
Trở
về Hà nội, tôi đau đáu trong ḷng mong t́m đến
gia đ́nh nhà ông, nhưng chẳng hiểu tại sao, tôi
cứ lần lữa măi. Tôi kể chuyện này, mấy người
bảo tôi, chắc có chuyện ǵ th́ mới như
vậy, thôi kệ gia đ́nh nhà người ta.
Mấy tháng sau, cha Diễm, sau khi thăm Văn Môn, gặp
tôi nói: “Thầy Thiên ơi, ông Phùng ông ấy nhớ
cậu lắm, cậu đến nhà ông ấy chưa?” Tôi
chột dạ, ḿnh vẫn chưa làm như ḿnh hứa
với ông.
Vào
dịp cuối năm, lớp chúng tôi chuẩn bị cho
đêm giao lưu Tết Ông Táo tại Văn Môn, th́
nhận được tin chị Xuân nhắn cho tôi: “ông
Phùng mong thầy Thiên đưa con gái ông đến
với ông.” Tôi chết điếng hết cả người!
Tết
Ông Táo chúng tôi vui vẻ đêm giao lưu với mọi
người. Tôi cố tránh gặp ông Phùng. Nhưng ngay ngày
hôm sau, tôi gọi điện thoại cho ông Du (em út
của ông Phùng). Ông bằng ḷng vui vẻ tiếp tôi ngay.
Gặp
chú Du, xởi lởi vui tính. Sau một hồi hỏi han xă
giao…Tôi nói với chú: “cháu muốn gặp chị
Thuận.” “Vậy anh cứ đến gặp chị Vân,
nó gội đầu uốn tóc ở chợ Mỹ Đ́nh
ư, hỏi thăm nó may ra th́ gặp được.”
Tôi
liền đến, như chú Du chỉ vẽ. Gặp
được chị Vân, tôi tŕnh bày thế thế…
Chị liền nói: “chị Thuận đây anh, đang
gội đầu.” Thật là may mắn.
Gặp tôi, chị không nói nhiều nhưng khóc suốt.
-Bố
em có khoẻ không anh?
-Em sẽ đi thăm bố em một ngày gần đây.
-Em nghèo lắm…
Chị
Thuận ơi, bất cứ lúc nào chị đi thăm bác,
em cũng muốn đi cùng chị, chỉ có 120 cây số
thôi!
Cho
đến bây giờ tôi vẫn chưa gặp lại
chị lần nữa. Dầu tôi cũng cố gắng
đến thăm gia đ́nh bà con họ hàng của ông Phùng;
tôi cũng thăm chị Vân vài lần; muốn gặp
lại chị Thuận, muốn có dịp cùng chị
Thuận xuống thăm bố chị; muốn cho ông Phùng
trở lại quê thăm cái điếm làng…thế mà…
Hà Nội – Thái B́nh – Văn Môn, cách xa chừng 120 km,
đâu có quá xa mà ông Phùng vẫn không thể gặp người
con gái duy nhất? Đâu có quá xa để mà không
thể trở về làng cốm của ḿnh, xem cái điếm
làng c̣n có hay không, xem cái cầu vượt nó đẹp
như thế nào?
Lắm
lúc cảm thấy thất vọng, xem như là điều
… thôi cho qua, và chỉ c̣n phương cách duy nhất là
cầu nguyện.
Ngày
19-5-2007 tôi đi dâng lễ tạ ơn và tham dự nghi
thức rửa tội cho en Ngọc ở Văn Môn, trước
khi đi tôi có mời vợ chồng chú Du đi cùng để
thăm bác Phùng. Lễ xong chú Du gọi cho tôi hay: bác
Thiện (Giám đốc bệnh viện) đồng ư cho
ông Phùng về thăm quê, cha có bằng ḷng không? Làm sao mà
không vui bằng ḷng được, điều mà mọi
người mong muốn đằng đẵng suốt hai
năm qua!
Hạnh
phúc thật là mầu nhiệm. Trên đường về
chú Du mới cho tôi hay. Ông Phùng về thăm quê là do
vợ tôi, khi nh́n thấy anh rể lần đầu,
vợ tôi nói ngay trong ḍng nước mắt, anh phải
đón bác về, khó khăn do em chịu hết.
Mọi sự trên đời đều có thể xảy
ra, ngay cả khi con người bất lực nhưng t́nh
yêu thương th́ không!
Hạnh
phúc của ông Phùng và gia đ́nh ông, hoà quện trong
những giọt nước mắt của chị Thuận,
của cháu Long…và cả những tấm h́nh ở đây,
là hoa trái của một t́nh thương bao la của
khắp mọi người cầu mong cho cho nhân gian này tràn
ngập ḷng khoan nhân , bao dung, tha thứ vượt lên trên
những thách đố, bằng tâm hồn yêu thương
nhẫn nại. Đúng như những vần thơ ông Phùng
hay suy ngẫm, như là một lẽ sống của ông:
Gặp
nhau ta hăy cứ vui.
Chuyện
đời như nước chảy hoa trôi.
Lợi
danh như đám mây ch́m nổi.
Chỉ
có t́nh thương để lại đời.
Paul
Thiên.
Được
đăng bởi phaolothien tại
Monday,
November 26, 2007
T̀M
LẠI
BẠN
CŨ
TÔI MONG MUỐN GẶP LẠI
NHỮNG NGƯỜI BẠN CŨ TRONG TẤM H̀NH NÀY.
ĐĂ 30 NĂM TRÔI QUA CÓ BIẾT BAO ĐIỀU ĐỂ
KỂ LẠI CHO NHAU NGHE, ĐỂ NHỚ LẠI MỘT
THỜI ĐĂ QUA...
CHẮC CÁC BẠN C̉N NHỚ NHAU, NHỚ NHỮNG THÀNH VIÊN
CỦA LỚP NỔ 75 B TRƯỜNG GIÁO VIÊN DẠY
NGHỀ II NAM ĐỊNH...
RẤT MONG... CẦU CHÚA CHO CHÚNG CON ĐƯỢC GẶP
LẠI NHAU TRONG NĂM 2008.
Được đăng bởi phaolothien tại
Monday,
September 17, 2007
Lời
ngỏ
“Tôi là một người
phong, một người phong với nhiều nỗi đau
về thể xác và linh hồn. Tôi đau đớn
mỗi khi trùng Hansen cấu xé da thịt tôi, phá hoại cơ
thể tôi về h́nh hài, làn da và vóc dáng.
Tôi đau đớn, giằng xé đến quằn
quại trong tâm hồn, khi có những ai đó - những
người xung quanh tôi hắt hủi, xa lánh khinh dể và
chửi rủa.
Cả con người tôi như ch́m trong biển sâu
của nhục nhă, đau khổ và tủi nhục. Tôi
chỉ biết khóc thầm và tự thấy phận ḿnh
quá hẩm hiu và tội lỗi. Tôi phải làm ǵ? làm ǵ
đây?”
Đây là lời tâm sự, lời trái tim đau khổ
của một người phong đang nói với tôi,
với các bạn. Các bạn sẽ nghĩ ǵ và hiểu ǵ
về những người phong và cảnh ngộ của
họ?
Có khi nào bạn tự hỏi khi ḿnh ở trong hoàn
cảnh của họ, bị xa lánh, bị hắt hủi và
bị bỏ rơi bởi xă hội. Bạn sẽ nghĩ
ǵ?
Vậy: nếu bạn được trời phú cho
những món quà tuyệt diệu mà người khác xung
quanh bạn không có. Xin bạn hăy chia sẻ cho họ.
“Mỗi người đều được Thượng
Đế ban cho một món quà riêng biệt, và cuộc
sống chỉ có ư nghĩa, khi mọi người hăy chia
sẻ món quà ấy với những người xung quanh”.
Xin hăy đến và chia sẻ t́nh yêu nơi các bạn cho
người phong để họ sẽ không bao giờ
phải cô đơn.
--------- Bùi Hiếu Ngọc ---------
Tiếng
chuông ấy
Ở làng phong Văn Môn quê tôi
có một ngôi chùa được xây dựng năm 1997. Ngôi
chùa rất khang trang, sạch đẹp và uy nghi. Đối
với những người theo đạo phật, ngôi chùa
là nơi họ có thể tĩnh lặng, suy nghĩ và làm
điều thiện. Đến với nhà chùa nơi linh
thiêng cũng là đến với nơi tốt đẹp,
gọn gàng nhất trong tâm hồn mỗi con người,
từ bỏ điều ác, làm điều nhân đức
và cũng là nơi để con người được
sống một cuộc sống tốt đẹp dù
chỉ trong giây lát nhưng nó đẹp và tôn quư khác xa
với cuộc sống hàng ngày sôi động và đầy
lo toan.
Trong chùa có một “bà từ” mà chúng tôi hay gọi,
sống ở đó đă từ lâu. Cuộc sống và
việc làm của bà là một tấm gương sáng
để chúng ta noi theo.
Bà Phạm Thị Mùi sinh năm 1942 quê ở Quỳnh
Phụ Thái B́nh. Tuy bề ngoài bà là người rất khó
tính và trầm mặc nhưng bên trong bà lại là một
con người biết cảm thông, hy sinh và rất có trách
nhiệm.
Sống ở quê và đă lập gia đ́nh với
một thanh niên cùng xóm, bà sống rất hạnh phúc và
có lẽ đối với bà đó là những khoảng
khắc đáng nhớ nhất cuộc đời. Bà sinh
được 3 người con trai, ai cũng rất khôi
ngô tuấn tú và cũng rất chăm làm nhưng có
lẽ không ai trong cuộc đời này lại được
hưởng toàn hạnh phúc và sự sung sướng
cả. Và trường hợp của bà Mùi cũng không
phải là một ngoại lệ. Bà không may mắc
phải bệnh phong, một căn bệnh mà ai ai cũng
phải sợ. Nhưng biết làm sao được khi
đôi bàn tay ngày càng mất cảm giác, nó cứ tê tê
dại dại và không chịu sự sai khiến của bà.
Cộng thêm nữa là sự ngứa ngáy, lở loét
cứ đeo bám bà khiến cho bà càng lúc càng thấy
sợ hăi, lo lắng. Biết ḿnh đă mắc phải căn
bệnh nan y khó chữa, bà lẳng lặng từ bỏ
gia đ́nh, chồng con ra đi.
Nghe nói ở Vũ Thư có một làng dành cho những người
phong cùi bị xă hội xa lánh bà đă tới đó và
xin nhập viện.
Vào những năm 1970, số lượng bệnh phong
rất nhiều mà không có ai chăm sóc nên bà đă t́nh
nguyện làm hộ lư, chuyên cần giúp đỡ
những người phong về sinh hoạt, ăn uống…
bà cười bảo: “Tôi rất thương những người
phong v́ tôi cũng là người phong. Tôi t́nh nguyện làm
việc này không v́ mục đích hay lư do nào cả mà
chỉ bởi v́ tôi hơn họ là tôi c̣n nguyên vẹn
đôi bàn tay, bàn chân, tuy có tê dại một chút nhưng
nó c̣n làm được khối việc”.
Vậy là hàng ngày bà cần mẫn giúp đỡ từng
bệnh nhân nặng trong việc ăn uống, giặt dũ
quần áo, tắm giặt cho họ. Ở người
phụ nữ ấy ta cảm nhận được
một điều là: bà Mùi đă biết vượt lên
số phận để sống, để giúp đỡ
những người khác, mà ở đây là những người
bệnh phong có số phận c̣n khổ hơn bà.
Nh́n gương mặt gầy g̣ và nhăn nheo của bà,
ta cảm thấy được một sự vất
vả và sự tần tảo toát ra từ con người
đó. Tôi nghĩ. Họ là người phong mà họ c̣n
có thể giúp đỡ những người phong dù chân
tay của họ không c̣n được như xưa. Nhưng
họ vẫn làm, vẫn giúp đỡ. Vậy c̣n chúng ta
th́ sao? Liệu chúng ta có thể làm được
những việc làm như thế không? Tôi biết
rằng ngày nay, ở một số nơi, một số
chỗ khi chỉ nghe tên trại phong, người phong thôi
đă không ít người trong các bạn rùng ḿnh lè lưỡi,
xuưt xoa và kinh tởm rồi chứ chưa nói ǵ đến
việc đến mà xem họ thật sự ra sao?
Biết đồng cảm, chia sẻ và vượt qua
số phận hẩm hiu, đó là một nghị lực
rất lớn của bà. Bà yêu thương người
phong lắm v́ cuộc đời bà cũng không khác ǵ
cuộc đời những người phong xung quanh bà
cả. Bà từ tâm, thinh lặng, nhẫn nại và ân
cần chăm sóc những người phong như người
mẹ hiền chăm lo, nâng niu đàn con nhỏ vậy.
Ở đây bà đă xây dựng với một cụ ông
hơn bà gần trục tuổi, ông ấy bị thiểu
năng thị giác, đi lại rất khó khăn
huống chi nói ǵ đến việc nấu cơm,
giặt giũ quần áo.
Vậy là trong niềm đồng cảm và sẻ chia, bà
đă đến với ông Húy để giúp đỡ ông
trong công việc sinh hoạt hàng ngày nhưng đồng
thời cũng là một người bạn sẻ chia, tâm
sự với ông trong lúc tuổi đă xế chiều.
Các bạn biết không? ở làng phong và đối
với những người phong th́ sự cảm thông chia
sẻ là vô cùng quan trọng v́ nó là đ̣n bẩy, là
động lực để cho những người phong
sống tiếp cuộc đời c̣n lại.
Đa số những người phong khi nhập viện Văn
Môn điều trị đều ở trong t́nh trạng
bị gia đ́nh hắt hủi, xa lánh nhưng bà Mùi th́ c̣n
may măn hơn họ v́ bà vẫn được
chồng và những người con trai bà quan tâm chăm sóc…
Họ vẫn xuống thăm bà thường xuyên, động
viên an ủi bà để bà đỡ cô đơn, đau
khổ hơn. Đến năm 1990, bà thôi không làm hộ
lư nữa v́ giờ đây đôi bàn tay bà đă không c̣n
lành lặn nữa, đôi chân bà đă bắt đầu
đau nhức.
Năm 1997, khi ngôi chùa Văn Môn được xây
dựng xong bà lại tiếp tục xin vào chùa để
quét rọn và điểm chuông hàng ngày.
Vườn hoa, ao cá, sân chùa sạch đẹp đều
do tay bà nuôi, trồng, dọn dẹp. Cảnh chùa quang
đăng và rất yên b́nh. Đă không ít lần các khách
thập phương tới văng cảnh chùa, họ khen chùa
đẹp và cảm ơn bà v́ bà đă chịu khó
tần tảo làm việc mà có. Bà chỉ cười:
“Đó cũng là công việc tự tâm thôi mà. Tôi mong
rằng sẽ có nhiều người cũng làm như tôi
thôi. Nhưng điều tôi mong mỏi nhất là mọi
người sẽ dành cho chúng tôi một chút sự quan tâm,
chia sẻ và giúp đỡ dù nhỏ bé thôi như vườn
hoa cần có sự chăm sóc, cải tạo và chăm bón
của con người vậy”.
Vâng, xin mỗi người chúng ta hăy vun tưới trong ḿnh,
hăy trồng lên trong ḿnh một đóa hoa ḷng để
cho bông hoa đó tỏa ngát hương thơm, tỏa ngát
niềm sẻ chia, đồng cảm đối với
những người có cảnh ngộ éo le.
Ranh giới giữa sự sống và cái chết tuy cận
kề, mong manh nhưng nó cũng sẽ phải im lặng
trước những con người biết vượt qua
tất cả để chiến thắng bệnh tật.
Tuy đă biết ḿnh mắc bệnh ung thư từ lâu,
bị căn bệnh đó hành hạ cho không ít lần bà
ngă quỵ nhưng bà vẫn cố gượng lại
để sống, để làm việc.
Nhưng cuối cùng, bà vẫn phải đầu hàng
số phận v́ căn bệnh của bà đă vào gian
đoạn cuối. Bà chẳng thể sống được
bao lâu nữa nhưng nằm trên gường bệnh bà
vẫn suy niệm và lo lắng cho số phận của ông
Húy, người bạn đời thứ hai của ḿnh
tại trại phong.
Chiều nay chuông chùa lại vang lên, nhưng nó không
phải là tiếng chuông báo hiệu một ngày dài đă
qua mà là tiếng chuông báo hiệu sự ra đi của
một người đàn bà, tiếng chuông ấy nghe sao
năo ḷng và đau xót đến vậy. Có lẽ nó cũng
có hồn người v́ nó biết đau xót chủ nhân
của nó, người chủ nhân ngày nào cũng nhắc
cho nó biết nó quan trọng như thế nào trong cuộc
sống.
Tiếng chuông ấy, con người ấy như nhắc
nhở cho chúng ta thức tỉnh một điều. Không
phải tật nguyền, bệnh nặng là mất tất
cả mà mỗi người phải có ư chí để vượt
lên chính ḿnh để sống và sẻ chia.
Hăy “san sẻ yêu thương”
Các bạn nhé!
Ngọc Văn Môn